Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

Lại lảm nhảm

Thấy trên mạng bày mấy cái mẹo hay kiểu gì đó học tiếng Anh, 10 cái thì có ích được 1,2 cái còn lại là vớ vẩn. Dĩ nhiên ta hông phải dân giao tiếp ngoại ngữ xịn gì cho lắm nhưng nhìn vô cũng thấy nhảm nhí. Nhảm nhí thứ nhất là hông hiểu cái tật trong nói chuyện, ví dụ tằng hắng , e hèm, hmm gì đó là cái tật chớ hông phải kiểu giao tiếp tốt. Thứ 2 đổi tông giọng kiểu hạ giọng hay nâng giọng, kiểu như nói tiếng Anh thì giọng thấp/ trầm đó. Chi cho mệt vậy kà. Ta hồi nhỏ học tiếng Pháp hơi xịn, nó nhập tâm luôn nên sau này học nói tiếng Anh ban đầu sai tùm lum là quên âm nhấn trong một từ. Dù vậy ta vẫn thích giọng của mình, hahaha. Gặp mấy người ghét ông Trump thì sẽ liên tưởng tới bịnh ái kỷ ngay. Một số người nói em nói tiếng Anh như phụ nữ Pháp đó. May ghê đó, giống mấy cô người Pháp chớ hổng giống kiểu Việt. Lại bị chửi sính ngoại ngay. Nhớ có lần coi đâu đó, người kia dạy tiếng Pháp cho người Mỹ luyện quài mệt quá nên nói người Mỹ tụi mày nói tiếng Pháp như đang ngậm miếng bánh mì trong miệng mà nói vậy hả, hehe. Thứ ba dùng những từ đệm không có giá trị thể hiện nội dụng hay ngữ pháp, chỉ là thói quen khó bỏ của người nói thôi vậy mắc chi học cái tật người ta. Vậy mà cũng đi bày cho người khác nói kiểu đó, thiệt cái tình. Tiếp nữa, là nối âm. Tiếng Pháp là tiền tố, tiếng Anh là hậu tố. Là tiếng Pháp không pháp âm phụ âm cuối, còn tiếng Anh thì hên xui, có cái phát âm phụ âm cuối, có cái không. Tiếng Tây ban nha thì ta biết sơ sơ đủ để vô quán dõng dạc gọi cho ly trà đá nên hông ngứa miệng được, haha. Ta hông phải nhà ngôn ngữ học cho nên ta chỉ thấy vậy nói vậy thôi. Cho nên tiếng Pháp có học nối âm thì chấp nhận đi, còn tiếng Anh thì không cần vì gần như mặc nhiên nó vậy. Ví dụ I'm full of it, mở miệng ra là tự động nó nối rồi chẳng cần tập hay suy nghĩ là có nối hay không. 

Khôi hài ghê

Nước Mỹ zui ghê, haha.

Tự nhiên mang cái bụng bầu đến Mỹ rồi sanh con, xong rồi tự nhiên nó thành công dân Mỹ. Dĩ nhiên cái luật này có từ thời xa xưa khi mà đi xe hơi còn khó chớ nói chi đi máy bay, tàu thủy từ nước này qua nước khác. Cho nên lúc đó nó hợp lý, nhưng bi giờ vẫn còn để cho nó hợp lý thì đúng là vừa điên vừa khùng, haha. Luật đôi khi đi sau cuộc sống, xảy ra chuyện rồi mới làm lụật, chớ không phải luật nào cũng ra đời trước khi thực tế có thể gây hại cho cộng đồng. Và phần lớn không có tính chất hồi tố. Nghĩ tới chuyện Lã Bất Vi buôn vua, haha. Vậy mà còn cãi nhau um sùm nữa mới ghê, hehe. 

Ai đã từng đi phỏng vấn xin visa đi Mỹ với bất cứ lý do gì đều có thể khẳng định là xin visa Mỹ khó nhất trên trái đất này. Vậy mà một đống người nhập cư trái phép vẫn được một đống người ăn lương từ tiền thuế dân Mỹ lại đứng ra binh vực và cổ vũ cho hành động nhập cư trái phép đó nữa chớ. Thiệt hông hiểu luôn khi mà người chấp pháp lại cổ võ cho hành vi vô pháp. Vậy có luật pháp để làm gì vậy kà? Cổ vũ cho hành động vô pháp thì cần gì tới luật pháp. Dĩ nhiên vẫn có thể chấp nhận ở mức độ cực kỳ thấp là nhập cư trái phép vì tỵ nạn chính trị chẳng hạn, là do vấn đề an nguy tới sanh mệnh người đó, ví dụ dân Iran chạy tới Mỹ xin tỵ nạn chớ hông thôi bị treo cổ chẳng hạn.  

Còn chuyện đi bầu cử không cần trình ID nữa mới kinh dị. Đúng là thần kinh bị chập cheng. Hông dưng hông là công dân lại có quyền quyết định vào việc tổ chức quản lý xứ sở đó. Thần kinh hông chập cheng thì  chắc là gian lận chớ không có lý do thứ 3, mà gian lận thô thiển nữa chớ hông phải gian lận một cách tinh vi mới mắc cười chớ. Vậy mà cũng cãi nhau nữa chớ. Mà mấy lý do đưa ra thấy đúng là nhảm nhí. Cho nên từ bullshit tương đương nhảm nhí ở tiếng Việt. Đúng là đống cứt bò.

Còn một đống thứ zui nữa  bữa nào rảnh cập nhận tiếp