Coi thấy cô Eileen Gu gì sống ở Mỹ mà thi đấu cho China, ta tò mò coi quốc tịch cổ sao vì China chỉ cho phép 1 quốc tịch. Hông thấy thông tin gì đáng kể hết. Nghĩa là mập mờ, cổ có quốc tịch China, và sống ở Mỹ như 1 người Mỹ vì sanh ra ở Mỹ nên nghiễm nhiên có quốc tịch Mỹ. Thí dụ cổ có quốc tịch Mỹ và VN thì hông sao, vì VN chấp nhận 2 quốc tịch. Thấy mắc cười ghê nơi. Này giống như China đi ăn trộm vậy, còn cô đó thì vô liêm sĩ cho nên gian lận luôn. Kiểu người nhà mở cửa cho ăn trộn vào lấy trộm đồ đó chớ chẳng cần bẻ khóa chi cho mệt. Tinh thần thể thao không là cái mốc xì gì, chỉ có USD là số 1. Ta tò mò coi cổ quảng cáo cho những thương hiệu nào. Coi xong mới nhớ hồi xưa người kia chở ta đi ngang qua mấy thẩm mỹ viện mà báo chí đánh tơi bời vì bác sĩ không có chứng chỉ hành nghề hay dùng thuốc bậy bạ gì đó, gây biến chứng tùm lum. Nó nói báo nói ghê vậy mà người ta vẫn vô ầm ầm mới ghê. Ta cười và nói là người đọc mấy báo đó thì không đi thẩm mỹ viện cắt gọt, người đi thẩm mỹ viện cắt gọt thì không đọc báo, mà có đọc cũng hông hiểu. Coi mấy cái cổ quảng cáo ta cũng phát hiện ta hông xài bất cứ cái thứ gì mà cổ quảng cáo, may ghê đó, hông thôi thì phải kiếm cái khác thay đổi, hehe. Chớ ai biết cổ là type gian lận một cách trơ trẽn mà mấy thương hiệu mà để cho cho loại đó quảng cáo thì đối với họ chất lượng chẳng là cái mốc xì gì, lừa được đứa nào tốt đứa đó, tới khi không lừa được nữa thì tính tiếp. Chắc họ nghĩ người mua hàng ngu si và cả tin lắm mà, hehe. Chắc vậy, chớ hỏng lẽ chất lượng tốt mà đưa đứa gian lận một cách trơ trẽn đi bán hàng thì giống như tự nhổ vào mặt mình.
Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026
Thứ Năm, 19 tháng 2, 2026
Họ học nhiều quá ngộ chữ, tưởng mình là Thượng đế.
Bữa lâu coi thấy tin mười mấy người chết vì giá lạnh ở New York mà không thấy ai biểu tình đòi ông thị trưởng mở cửa nhà của ổng để dân không nhà cửa vô ở tạm những ngày giá rét hoặc lỡ nhà nhỏ quá hay do vấn đề an ninh thì ổng bỏ tiền lương ra mướn khách sạn cho người ta ở đỡ mấy ngày giá rét cho khỏi chết cóng, sau đó thấy chết thêm mấy người nữa. Là người làm việc thiện ở cái lỗ miệng kiểu khẩu Phật tâm xà. Rồi coi thấy tin tức đòi đánh thuế tài sản nhà giàu gì đó, là ở New York, và ở California. Nghĩ linh tinh. Quyền sở hữu tài sản là quyền cá nhân của người ta, là thuộc loại nhân quyền, vậy mấy người đòi đánh thuế thu nhập cá nhân và thuế nhà giàu gì đó chắc họ cho họ là Thượng đế. Chỉ có Thượng đế mới có quyền lấy tài sản người này đem cho người khác là hợp lý bằng cách riêng của Thượng đế, còn lại không có ai có quyền lấy đồ của người này cho người khác, đó là hành vi ăn cắp, ăn cướp, ăn trộm, ăn giựt gì đó. Và họ hợp pháp cái xấu xa đó bằng những danh từ mỹ miều thuế phí gì đó để phục vụ cho cái gì đó. Có thể thu thuế GTGT (VAT), thuế sử dụng tài nguyên ( đất đai, sông rạch, rừng núi, etc. ), etc vì là thuế đánh trên việc sử dụng cái gì đó, chớ không được quyền xâm phạm vào tài sản riêng của người khác và phải công bằng không căn cứ vào sự giàu nghèo của người ta vì đó là sử dụng tài nguyên thiên nhiên của chung mọi người. Nguyên tắc là không thể nhân danh số đông nào đó rồi được quyền lấy tài sản người khác dù bằng cách nào đi nữa rồi biện minh vì mục đích cao cả, nhân văn gì đó. Là hành vi kém văn minh, vô văn hóa, vô đạo đức, vô học. Là cánh tả hay làm vậy mới ghê.
Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026
Uống café
Sáng mùng một tết lấy bịch cà phê ra pha để cúng, mở ra là thấy phần zip của túi chỉ ăn 1 bên, nghĩa là không thể nào khóa túi được. Thiệt cái tình. Café được cho chớ hông phải mua, nói chung là ngon. Ta không biết uống café, chính xác là không uống được café nhiều. Giỏi lắm 1 vài muỗng café cho vui. Thần kinh và khứu giác của ta hơi nhạy cảm hơn người bình thường. Đôi lúc điên điên thì nó đơ luôn không nhận ra cái gì hết, hehe. Nhưng ta biết pha café và biết café ngon là như thế nào. Bình thường ta nấu ấm nước sôi thì chế vào bình thủy đầu tiên, để có nước ấm nóng dùng trong ngày, ví dụ nấu đồ ăn, người ta hay chế nước lạnh vào khi đồ ăn đang nấu trên lửa, này là làm giảm sốc nhiệt khi nấu, cho nước ấm nóng vào thì tốt hơn. Sau đó nước giảm nhiệt độ xuống chút xíu thì chế bình trà. Chế xong thì nước ở độ nóng phù hợp nhất để pha café. Là tính toàn đến từng giây, hehe. Bỏ bột café vào phin, dùng muỗng ép cho nó hợi chặt lại chút rồi đậy nắp lại chế chút nước để cho nó thấm, sau đó chế tiếp chút nước 1, 2 lần đủ để bột café từ từ thấm nước nóng và bị ép chặt để giữ hương, vị đậm đà, tới lúc có vài giọt café nhiễu ra là bắt đầu được, lúc đó mới chế nước đầy phin café và đậy nắp lại để giữ độ ấm. nên chế nước nóng cho bộ phin trước khi pha để cả phin có cùng nhiệt độ. Hơi tỉ mỉ chút nhưng đảm bảo ngon nè. Xong cho xíu đường để giảm vị đắng nhưng đừng cho nhiều quá làm mất cái vị đắng hay có chút vị chua nếu dùng café rang theo kiểu ngoại quốc, là không rang quá cháy. Uống café đen thì dùng ly sứ, còn café đá, café sữa đá thì dùng ly thủy tinh. Là thứ nhất độ chịu nhiệt của ly sứ thường cao hơn, là café đen thường uống nóng, hơn nữa ly sứ có quai thì nhìn đẹp, ly thủy tinh có quai thì chỉ để uống bia là đẹp, vì nó ngầu chớ cho dù làm để uống café hay trà là có quai thì dù chế tác xuất sắc mấy nó cũng không thấy sang bằng ly sứ, còn mấy café kia uống lạnh thì dùng ly thủy tinh nhìn qua cái ly cho đẹp chảy nước miếng. Dùng ly nhựa, ly kim loại, có mùi của ly làm mất cảm giác ngon. Là uống tạm thôi, hông sao mà.
Thứ Tư, 11 tháng 2, 2026
Đúng là tối tạo
Thứ Hai, 9 tháng 2, 2026
Chỉ là tham vọng cá nhân
Thấy một số nguyên thủ quốc gia cư xử nhịn nhục không chịu nổi nhớ chuyện xưa. Hàn Tín chịu nhục chui háng để làm việc lớn nhưng ông cũng chỉ là bề tôi cho Lưu Bang. Bề tôi mới chui háng. Kẻ trị vì không chui háng. Mà cũng chính vì chịu nhục chui háng để vang danh thiên hạ cho nên bị nghi ngờ, đã dám chui háng thì việc gì mà không dám làm? và cuối cùng bị Lưu Bang mượn tay đàn bà giết. Đó là chuyện xưa. Chuyện nay có không ít nguyên thủ quốc gia cũng nhẫn nhục "chui háng" và cho rằng đó là để làm việc lớn cho quốc gia họ. Đó chỉ là sự che đậy tham vọng cá nhân của họ mà thôi. Bề tôi vô thế có thể chịu nhục chui háng nhưng bậc trị vì cớ sao cũng chui háng? Là không xứng tầm để ngồi vào ghế bậc trị vì. Là ngồi sai chỗ.
It never rains but it pours
Bữa kia có người nói ông gì kia bật đèn led trên xe có chữ DM công an, rồi bị phạt gì đó. Ta nói là sao kỳ vậy. Mắc mớ gì phạt. Nó kêu là làm như vậy là xúc phạm công an. Ta phì cười, mày thaấy có đúng không. Nó biết tính ta, thấy ta hỏi vậy là biết gài bẫy rồi nên hông dám nói đúng sai. Nói sai thì sợ ta hỏi sao lại sai thì hông biết đường giải thích. Còn nói đúng thì vì cán bộ đã làm thì tất nhiên đúng, mà lại sợ ta kêu người ta nhét shit vô đầu thí móc ra quăng chớ để chi trong đầu riết hư cái đầu. Cho nên hông nói gì luôn. Ta cười và nói đâu có thấy luật cấm đặt tên là công an đâu, hồi xưa cơ quan chị làm có người tên là Công An mà. Thiệt đó mà, nó làm tới chức giám đốc chi nhánh luôn đó. Thằng nhỏ Công An đó tính nó dễ thương lắm đó. Tao nghi chắc thằng lái xe này nó bị thằng bạn tên Công An cắm sừng hay lừa đảo gì đó mà nó không làm gì được, giết thì không dám, hành hung cũng hông dám cho nên mới chửi thằng đó như vậy. Ông điên lắm rồi. Tóm lại là xử vậy là oan cho nó. Thằng này chắc đã bị cắm sừng hay lừa tiền mà còn bị nhà nước hè vào móc tiền nữa. Đúng là xui double luôn