Thấy ông bác sĩ ở Ấn độ đang tập gym rồi ngã quỵ và chết sau đó, thấy dễ sợ thiệt. Ta hồi trẻ nhảy dây, mỗi hiệp 100 cái, có khi nhảy lên được tới 150-200 cái mỗi hiệp, nhưng ta hông dám mạo hiểm, chỉ là nhảy thử thôi. Mỗi lần nhảy 4 hiệp, ngày 2 lần. Giờ già rồi, một ngày nhảy chỉ 450 cái 2 buổi sáng và cuối giờ chiều. Với lại ngoài giờ làm việc thì việc nhà cũng đủ mệt rồi. Ngày nào ta cũng lau nhà, cầm cái chổi quơ đi quơ lại từ lầu trên xuống nhà dưới rồi cầm cây lau nhà quơ tiếp một vòng nữa. Vừa đi bộ vừa leo cầu thang vừa quơ tay quơ chân vừa có cái nhà sạch. Một công ba bốn chuyện chớ hông phải một công đôi chuyện. Ta hông xài robot lau nhà vì nó có camera soi từ phòng ngủ tới bếp, tới toilet. Cái gậm gường cũng soi nữa mới ghê, y như mấy nhà báo 3 xu, chuyên nằm gậm giường nhà người ta nghe lỏm chuyện, hahaha. Bữa lâu ta thấy có cây vừa hút bụi vừa lau nhà, ta có coi sau cũng hông thèm luôn vì nhà ta cũng khá sạch, cho nên mua cái đó vừa tốn tiền vừa hông có hiệu quả mấy, cũng đi qua đi lại y như ta lau nhà thôi mà. Kinh nghiệm làm việc nhà từ hồi lớp 6, lớp 7 cho nên làm mấy cái việc nhà mau mà. Nội việc leo cầu thang ngày ta leo lên cả trăm bậc, leo xuống cũng cỡ đó. Có những bữa còn leo lên leo xuống nhiều hơn. Đó là chưa nói tới lỡ bữa nào trời bất thình lình đổ mưa mà có phơi đồ, ta không leo cầu thang mà chạy lên cầu thang luôn. Nói chung cái môn nhảy dây ta hông dám khuyên ai hết vì cái này ảnh hưởng tới tim mạch nhiều mà, không khéo đang nhảy lăn đùng ra thì mệt đa. Ta nhảy dây vì ta không có thời gian. Bận bịu cả ngày cho nên phải chọn môn mà 1 mình mình tập luyện và không tốn nhiều thời gian và vận động đều cả cơ thể. Còn trẻ ta còn chơi cầu lông, chỉ là sức yếu thôi chớ chơi cũng không đến nỗi tệ hại lắm. Sáng sớm chạy bộ 1-2km tùy thể trạng lúc đó. Bởi vì đi bộ chán quá và tốn thời gian cho nên ta hay chạy. Chính xác là xen kẽ chạy 1 lúc mệt thì đi bộ. đi bộ 1 lúc xong lại chạy tiếp. Nói chung ta tập luyện thường hông tốn kém. Hồi đánh cầu lông còn mua giày mua vợt và mua cầu chớ mấy môn khác chỉ cần cái giày tốt là được, chủ yếu giày bata. Dây thì ta mua dây thun thắt lại thành sợi vì ta sợ vấp dây có thể té nên hông dám mua dây ngảy chuyên dụng. Hồi nhỏ ở nhà có sợi dây nhảy chuyên dụng mà anh trai ta mua từ hồi xưa lắc xưa lơ. Giờ nhảy có ít cho nên ta nhảy chân không. Giờ thấy nhiểu đứa nhỏ thi hoa hậu nhìn phát chán, nhịn ăn để ốm cho nên vòng eo nhỏ, ngực và mông cũng nhỏ luôn, bắp tay bắp chân thấy lỏng le thấy phát chán. Phải đi bộ nhiều, hay chạy nhảy gì đó cũng được thì hông mới nở, hay bơi cũng được. Nói chung mấy đứa nhỏ hồi còn tí tẹo thì thích ta nhưng sau lớn chút thì ớn ta, có đứa còn ghét ta nữa, hahaha vì bắt nó học hành cho đúng kiểu, phải biết cách tư duy, phải vận động cơ thể, hông được ăn uống tào lao, tạp nham, ăn mặc, đi đứng thưa gửi giao tiếp cũng vô khuôn cho nên mắc mệt. Nhìn thấy mấy người nổi tiếng, giàu có, danh cao chức lớn còn ứng xử tào lao xịt bợp thì mấy cái kiểu của ta tụi nhỏ thấy ghét là đúng rồi, hehe.