Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Ba, 24 tháng 3, 2026

Bịnh hoạn thiệt

Thấy trên mạng chuyện Mỹ đơn thương độc mã chống lại ba cái tư tưởng giới tính bịnh hoạn của cái đám bịnh hoạn ở Liên Hiệp quốc, nhớ chuyện kia. Hồi lâu kia, sửa máy xong cho khách ta vô mạng test thử, thấy mấy cái tin về chuyển giới gì đó, ta nói với thằng nhỏ khách hàng chị thấy đám mấy đứa Âu Mỹ bịnh hoạn ghê quá, mấy đứa con mày mày lo mà canh chừng nó hông thôi nó bị dụ dỗ đi thiến thì héo cả đời con lẫn ba luôn. Nhà mày coi như dính dông luôn. Nhà giàu ở Âu Mỹ bị đám bất lương dụ khị móc tiền vì không chỉ làm 1 lần mà phải chích hormone cả đời, kiểu nuôi bịnh để chữa bịnh đó. Còn nhà nghèo thì bắt nó đi làm bậy để kiểm tiền chích hormone cả đời. Còn phải thỉnh thoảng trùng tu hàng giả nữa chớ. Đứa nào không có tiền để làm mấy cái đó chắc phải bán thận quá, tao nghi ghê đó, có 2 cái thận, khi làm tụi nó móc bà đi 1 cái rồi lấy tiền để chích hormon miễn phí mấy năm thì toi đời. Có 2 cái thận ăn trộm 1 cái hông biết mà, còn ăn cắp cái tim thì chết luôn cho nên hông ăn cắp. Là đám gian manh còn ghê hơn mấy đứa bán ma túy luôn vì có cái mặt nạ sơn phết để che lấp âm mưu kiếm tiền ác độc. Người ta không thấy cái vụ mấy người đó nuôi bịnh để chữa bịnh như thế nào chỉ thấy khâu ban đầu thôi nên không thấy bất lương chớ nghĩ sâu xa thử coi, thấy ác độc kinh khủng. May là ở VN tao chưa thấy ghê vậy. Nó cười, chị ở quê hông biết, haha, Sài gòn đầy ra đó chẳng qua chị không nghe tin thôi, ở mình có khi cũng có chẳng qua em chưa chứng kiến thôi. Nó kể bữa hổm em đi tới chỗ nào đó, ta quên mất tiêu rồi, tự nhiên thấy mấy đứa con gái cởi đồ ra thay đồ giữa ban ngày ban mặt giữa mọi người, có đưa còn hông mặc underwear nữa, em trố mắt ngạc nhiên hỏi sao tụi nó làm gì kỳ vậy, mấy đứa bạn em kêu là chuyển giới đó. Em mới hỏi chuyển giới thì chuyển giới chớ sao lại làm vậy, chỗ này đâu phải nhà chứa gái đâu. Mấy đứa bạn em mắc cười, chắc tụi nó thấy em ngu hay sao đó. Nó giải thích là đám tụi nó chuyển giới thì là đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà, và dám chọt vô cơ thể rồi làm tùm lum thì đầu óc tụi nó bất thường, người hông ra người, ngợm hông ra ngợm cho nên tụi nó hành xử như vậy là bình thường. Là tụi nó không có cảm giác như người bình thường đâu, là cơ thể tụi nó mà tụi nó còn đi thử nghiệm tùm lum, là đối với tụi nó tay chân hay bộ phận sinh dục thì không khác gì nhau đâu, muốn phô diễn cứ phô diễn. Em nhìn thấy mắc gớm. Ta nói, ghê vậy hả, mày giang hồ trời không sợ, đất không sợ mà còn thấy gớm thì chị chắc chạy vô toilet ói quá. Nó chọc ta, chị chắc sốc hàng ám ảnh cả tháng chớ ói là chuyện nhỏ, hehe. Ta nói hèn gì thấy mấy đứa chuyển giới đi bắn giết người tùm lum ở Mỹ gì đó là do vậy hả. Nó kêu ừ, đúng rồi đó chị. Cơ thể nó mà nó còn làm bậy thì mạng người khác không bằng con chuột cống đâu. Là em nói mấy đứa đẻ ra đã là lộn xộn thì khác em không tính, còn mấy đứa tự đi chuyển giới mới ghê. Ta cười, chuyển gì mà chuyển, nó mang bầu đẻ con một cách tự nhiên được thì mới chuyển chớ, này giống thiến ah. Nói màu mè vậy để kiếm tiền chớ bộ nói thiến thì ai đi làm. Chị nhớ coi mấy phim hồi xưa có mấy ông quan chăm sóc phi tần mỹ nữ trong cung vua bắt thiến hết chớ hông thôi lại làm bậy, này giống vậy ghê hén. Nó kêu giờ xịn hơn còn làm hàng giả đắp lên nữa, cắt gọt tùm lum ra đó. 

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2026

Thiệt cái tình

Bữa ra ngân hàng kia, ta viết chứng từ ghi số tiền bằng chữ là hai mươi triệu hai mươi ngàn đồng. Ở đó nhắc là lần sau chị ghi là hai mươi triệu không trăm hai mươi ngàn, ta mắc cười kêu cho coi cái văn bản quy định như vậy, thì nghe nói làm gì có văn bản, hồi xưa đi học thầy cô dạy vậy. ta hỏi nếu một tỷ một đồng thì ghi làm sao, bộ ghi một tỷ không triệu không ngàn không trăm lẻ một đồng hả. Bữa lâu kia nơi công ty kia, nó cũng kêu chị ghi là một trăm ba mươi triệu không trăm lẻ tám ngàn chớ đường ghi là một trăm ba mươi triệu tám ngàn. Hông biết nói sao luôn. Thầy cô đần độn dạy đần độn kiểu đó thì kệ họ, thấy đúng thì theo, thấy sai thì đừng theo, cãi thì bị đì bi giờ, đằng này đi làm còn đem cái đần độn ra áp dụng nữa chớ. Thiệt tình trước đó ta cũng đần độn vậy. Bữa lâu kia tình cờ nhìn mấy chữ ta viết ta phát hiện ra sao mình ngu si đần độn vậy, haha, là làm việc theo quán tính hông hề suy nghĩ, dẫm theo bãi shit của thằng đi trước. Cái gì không tồn tại thì mắc mớ gì nhắc tới nó. Nói hông tồn tại nhớ tới ông gì xứ nọ kia chết lâu rồi mà người ta cứ kêu sống mãi, đúng là đám bịnh hoạn thiệt. Chết còn hông chôn mà cứ để phơi xác thì làm sao siêu thoát. Không siêu thoát được thì hồn cứ lẩn quẩn quanh đó, lang thang hoài thành cô hồn, lâu quá kiểu mèo già hoá cáo, cáo già thành tinh thì cô hồn đó thành âm binh cụ luôn, chỉ huy đám âm binh đi quánh phá tùm lum, cho nên đám người kia cứ cần làm bậy bạ gì làm đem cả đội quân ra đó cúng vái xin xỏ, hoặc len lén đi một mình, ai mà biết. Âm binh này còn linh hơn cái mà người ta gọi là con nhỏ khùng đó chết trẻ nên linh nên dân tình bay ra đảo cúng xin số đề tùm lum đó. Đại khái có mặt hơi giống giống kiểu người ta chơi bùa ngãi đó. Vậy đã chớ còn bắt mấy thằng tây u tới đó nữa, thấy mắc ghê. Lại nói lan man nữa rồi.

Nói thầy cô đần độn sanh ra lũ học trò đần độn theo nhớ tới bài này. 

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

Bầu cử làm chi vậy?

Bữa hổm ông liên gia trưởng tới nhà hỏi có căn cước không. Ta ngạc nghiên trả lời có mà hỏi làm chi vậy. Ổng kêu là không thấy có thẻ cử tri cho nên ổng mới hỏi, để ổng lên đó báo còn sót. Ta mắc cười, thôi khỏi đi, đi hỏi chi cho cực vậy, khỏi mắc công đi bầu chi cho mệt. Ổng kêu vậy thì thôi. Mấy bữa sau gặp chị kia là tổ tưởng bầu cử tổ kia, ta kể chị, chị kêu mang căn cước xuống đó rồi người ta cấp thẻ cử tri. Ta cười nói là em khỏi phải đi bầu cử, mà tổ cũng khỏi mắc công đi nhắc, ai cũng sướng vậy chị còn kêu em đi lấy thẻ cử tri nữa. Chủ nhựt mắc công thay đồ rồi lò mò bò ra đường, mà thay bộ đồ đó mặc đi có chút xíu rồi về cũng phải giặt nữa. Em có cái tật là mặc đồ 1 ngày mà trừ áo khoác ra. Em có bầu hay không bầu thì đứa nào trúng là trúng là trúng, đứa nào hông trúng là hông trúng. Có phước làm quan, có gan làm giàu mà. Con mẹ cán bộ gì nói con cán bộ làm cán bộ là hồng phườc gì đó mà. Đi bầu chi cho mắc công. Bữa cho 100k rồi kêu mang căn cước lên phường lãnh gì đó em còn hông thèm đi nữa. Em hông đi bầu có khi cán bộ thích nhiều hơn á, cán bộ bầu giùm em luôn mà. Qua lễ lâu rồi hỏi mấy đứa làm ở phường là chưa lấy tiền rồi giờ có lấy được hông, tụi nó kêu hông biết, để em hỏi thử rồi biến mất luôn. Sao thu tiền năm nào thì cũng  tới tận nhà thu mà 100 năm mới cho tiền 1 lần mà bắt phải lên đó chầu chực. Sao đảng kêu bình đẳng công bằng mà chẳng thấy đảng làm điều công bằng gì vậy. Biết tính ta nên chị cũng không nói gì, hehe. Mà cũng chẳng biết nói sao. May mà đảng kêu 99.98% chớ đảng kêu 100% là ta lên nói là đảng nói láo rành rành rành rồi. Còn 99.98% thì đứa nào nói đứa đó biết, hehe. 

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

Đối mặt

Ông Trump nói không gây chiến tranh mà chỉ kết thúc cuộc chiến kéo dài mấy chục năm, nghĩ tới Hongkong. Hỏi Grok vài thông tin về việc Anh trả Hongkong cho Trung cộng. Nói Trung cộng nhớ bữa kia, nói chuyện với thằng nhỏ kia, là bí thư chi bộ kia, ta hỏi chị thấy việt cộng là nói tắt của cộng sản việt nam thì sao người ta ngại nói vậy, tự nhận là cộng sản thì nói là việt cộng thì bình thường mà, măc mớ gì tránh né, ví dụ liên xô đó là nói tắt của liên bang sô viết đó mà. Nó biết tính ta nên nói là, do người ta nghĩa ngợi và liên tưởng nên người ta hông dùng đó, ta hông hỏi liên tưởng cái gì vì hông cần nghe cái nó khó nói, ta chỉ kết luận vậy là nói là hợp lý hén, nó kêu, chị cứ nói đâu có sao, em thấy chẳng sao cả.  Ta cũng thắc mắc là người ta tìm mọi cách để được vô đảng mà sao họ không dám đứng giữa chợ khoe là tui là đảng viên, tui là người cộng sản, mà thấy cứ giấu diếm như mới vừa làm việc bậy bạ gì đó. Chắc bữa nào hỏi mấy đứa bạn cán bộ có chức đi theo đảng thử coi. Chắc tụi nó thấy ta là bỏ chạy vì hỏi gì khó trả lời. Nói thiệt thì sợ mà nói láo cũng sợ, hehe. Hông lan man nữa, quay lại chuyện Hongkong. Ta hỏi Grok sao nước Anh không trưng cầu dân ý người Hongkong liệu họ có muốn trở gia nhập Trung cộng hay là tiếp tục ở yên đó, chờ tới khi China hoàn toàn dân chủ thì gia nhập lại, cho dù hợp đồng thuê mướn hết hạn, vì mảnh đất Hong kong là của người dân Hongkong mà, họ được quyền quyết định vận mệnh của mảnh đất họ đang sanh sống chớ, cho dù giờ Anh không còn quyền gì với Hongkong nữa. Chớ Trung cộng đâu có đại diện cho người dân China mà chỉ là một dúm người cộng sản tự cho mình rạch trời rơi xuống, làm mưa làm gió đối với toàn dân China thì cái gọi là trao trả Hongkong cho China thực chất chỉ là hành vi vô trách nhiệm. Thì Grok nói ta là lý tưởng ghê đó, kiểu đời hông như là mơ, hehe, Trung cộng hăm he tắm máu Hongkong luôn đó chớ tưởng ngon á, nếu không giao Hongkong cho nó là nó bụp luôn. Ta đang lèo lái Grok thì anh Elon kêu Hết giờ, 20 phút miễn phí thôi, haha. Sao đó lu bu ta cũng quên lửng mất hông lèo lài Grok tiếp hông thôi là nó cũng phải đồng ý với ta là phải biến giấc mơ thành sự thật vì giấc mơ đó hợp lý mà. Hợp pháp chưa chắc hợp lý, hợp lý chưa chắc hợp pháp, nhưng hợp lý có khả năng đánh đổ hợp pháp mà, làm cho nó trở nên hợp pháp. Bi ơi đừng sợ, hehe. Ta nhớ tới chuyện Hongkong là vì ta thấy nước Anh đi đường vòng, né tránh vấn đề, không dám đối mặt với vấn đề. Chính vì Anh đã né tránh vấn để, không dám đối mặt với nó cho nên giờ Hongkong tuột xuống dốc không phanh. Và nước Anh với kiểu đó cũng đang dần trở nên hỗn loạn và đời hông như là mơ mà chỉ là cơn ác mộng, hehe. Anh sợ Trung cộng tắm máu người dân Hongkong, trong khi đáng ra phải để người dân Hongkong tự mình quyết định vận mệnh mình chớ, họ sẵn sàng chấp nhận phải chống lại sự tấn công hay không là việc của họ, người ngoài chỉ có thể giúp đỡ chớ không được quyền quyết định. Họ tránh tắm máu để rồi thế hệ sau phải sống hông bằng chết. Chẳng biết cái nào tốt đẹp hơn cái nào, chỉ biết rằng là họ đã quyết định thay cho người khác đối với chính vận mệnh của những người đó và rồi, họ không chịu trách nhiệm.  Người ta phải phân biệt đâu là bản chất, đâu chỉ là hiện tượng, để có thể tiếp cận một cách đúng đắn. Hiện tượng không có tính chất quyết định tới bản chất thì có thể né, có thể đi đường vòng vì nó không làm thay đổi bản chất sự việc. Còn nếu hiện tượng mà thể hiện của bản chất thì bắt buộc phải đối mặt với với nó, không được né tránh, đi đường vòng vì có né tới đâu cũng hông né được. Như chuyện tấn công Iran, không thể né tránh mãi, để càng lâu thì lãi phải trả càng lớn, cho nên ông Trump phải ra đòn là vậy. Nếu như mấy đời tổng thống trước đã đối mặt với Iran thì giờ làm gì có chuyện mấy cô người Iran phải xin tỵ nạn ở Úc, mà lòng cứ nơm nớp lo sợ người thân bị tà quyền ma quỷ mang mặt nạ đẹp đẽ hành hạ cho sống không bằng chết. 

Ăn từ xa, uống từ xa

Bữa thấy bà con share cái tin cán bộ có chức đi theo đảng nói là xăng tăng nên người ta nên làm việc từ xa. Thấy hay ho vô cùng. Ta cũng thắc mắc là cán bộ có chức đi theo đảng có ăn từ xa, uống từ xa, đi toilet từ xa không. Và thực hiện những hành vi đó bằng cách nào, sao hông thấy ra văn bản hướng dẫn cho dân ngu khu đen cái. Còn nữa, sao thấy Mã lai không xây dựng xhcn mà giá xăng rẻ vậy? Vậy xây dựng xhcn để làm cái gì? Tiện thể cán bộ có chức đi theo đảng giải thích cho dân ngu khu đen luôn. 

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

Giả ngu mới đáng sợ, hehe

Hổm rày mở mạng ra là thấy tin chiến sự Iran, là thấy ông Trump và bộ trưởng chiến tranh Mỹ. Nhớ hồi khi mới để cử ổng, trả lời trong phiên điều trần của Thượng viện, ổng không biết ASEAN gồm nước nào, rồi người ta chê hay nghi ngờ gì đó, ta mắc cười. Ổng khôn thí bà luôn, khôn từ rún khôn ra cho nên ổng mới nói vậy. 10 nước biết đọc tên thằng nào trước, thằng nào sau? Bộ rảnh rỗi ngồi học thuộc theo thứ tự Alphabet hả? Mà đọc 8 nước quên 2 nước thì lại mắc công sanh chuyện lôi thôi. Rồi khi bị hỏi vặn tình hình từng nước thì thiên hạ rảnh rỗi sinh nông nổi rỗi diễn giải tùm lum tà la, và cũng ngầm cho biết rằng ASEAN không là cái đinh gì, ý là có những cái đáng quan tâm hơn đó mà. Cho nên nói 1 câu hông biết là xong, chuyển đề tài. Vậy mà thiên hạ chúi đầu vô chê, vậy mới hay, hehe. 

Lại lảm nhảm

Thấy chuẩn bị bầu cử, nghĩ lung tung. Hồi xưa coi báo thấy ở Thái lan người ta bán phiếu bầu, ta kể má rồi nói VN có cái này con bán ngay, ít nhất được 1 ổ bánh mì, chớ đi bầu chi cho mắc công. Từ hồi bắt đầu có thẻ cử tri là ta đã hông care rồi, mà lúc đó thông tin bưng bít toàn bộ chớ hông phải như bây giờ. Cán bộ tổ cứ tới cuối giờ chiều là tới nhà nhắc ta, ta thắc mắc quyền lợi thì tui hông nhận quyền lợi cũng được chớ sao bắt cán bộ đi nhắc nhở chi cho cực vậy kà, đi nhắc vậy có thưởng thêm tiền hông, thì nghe nói người trong tổ bầu cử mới có tiền chơ mấy người không trong tổ bầu cử thì hông có tiền, hehe. Nghe cán bộ tổ giải thích là đi bầu vừa là quyền lợi vừa là nghĩa vụ. haha. Trên đời này chẳng có cái mốc xì gì vừa là quyền lợi vừa là nghĩa vụ, hoặc là quyền lợi hoặc là nghĩa vụ chớ hông có 1 lúc cả 2 thử, chỉ có mấy ông CS lươn lẹo mới nói kiểu đó. Hồi lâu đi Campuchea chơi, ông kia người Campuchea ổng nói Hunxen nhiều tiền, ở nhà to, lầu cao, đi xe hơi, một đống nhà cửa ở VN và Thái lan nữa nên đã mua hết phiếu bầu rồi, ổng chỉ cái nhà to to của Hunxem sau đó chỉ cho ta cái nhà nhỏ nhỏ của ông đối lập rồi nói, còn ông đối lập này nhà nhỏ đi xe máy như tui nên hông có tiền để mua phiếu bầu nên thua cử thôi. Ta mắc cười hỏi ổng vậy có bán phiếu hông, ổng kêu là có đi bầu hay hông đi bầu thì ông Hunxen cũng thắng cho nên bán phiếu lấy tiền xài chớ. Ta hông hỏi bán bao nhiêu vì hỏi cái đó thấy dô diên thúi. Mà cũng kỳ cục, quy định là gạch bỏ bao nhiêu thằng để lại bao nhiêu thằng. Đáng lẽ ai muốn gạch bỏ bao nhiêu thì gạch bỏ, ví dụ 5 thằng mà hông ưa thì cứ gạch hết 5 thằng, nếu ưa 1 thằng thì gạch bỏ 4 thằng để lại 1 thằng còn nếu thích cả 5 thì để nguyên đó, cán bộ tự động gạch giùm theo chỉ thị, khỏi lo đi. Còn hông thì khỏi đi, cán bộ tự động làm giúp dân cũng được. Giờ xăng dầu mắc mỏ, đi chi tốn tiền. Mà nghĩ quài hông hiểu luôn, xã hội chủ nghĩa gì mà xăng dầu lên kinh dị như vậy trong khi tư bản giãy chết như Mã lai, Thái lan xăng dầu vẫn rẻ òm, vậy xây dựng xhcn làm cái gì vậy kà?