Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Nổ

Ngồi ở phòng chờ. Một hành khách kia nổ: anh mua vé hạng thương gia nhưng hết nên phải mua vé thường mấy trăm ngàn. Ta mắc cười, đưa cái mặt ngu ngốc ra: hạng thương gia khác hạng thường ra sao, có ghế nằm hả, trời đất bay có 1 tiếng đồng hồ mà nằm chi cho tốn tiền, hay là ở tầng trên, tui mua vé rẻ có 450k thôi. hehe, mà ta mua vé rẻ thiệt chớ không phải xỉa người ta. Việc gì mua vé mắc cho tốn tiền, mà ta mà có khi leo lên cái ghế hạng thương gia người ta tưởng ngồi lộn lại đuổi xuống thì mệt vì nhìn hỏng sành điệu chút nào.
Cô kia nói: em là ngày nào em cũng phải có hoa cắm ở nhà, ngày nào em cũng mua hoa, không có hoa là em chịu không nổi. Tụ tập ăn uống ở nhà cô ta, là vợ của xếp nho nhỏ, mới mua được cái ghế nên nổ. Ăn xong rửa chén ở bồn làm nước văng tung tóe đầy nền nhà, trước kia làm gì có có bàn bếp, bồn rửa nên đổ nước trên sàn thoải mái nên quen tật mà không chịu sửa. Ta cười: chời, em mua hoa gì, hoa bây giờ tươi lâu lắm cắm cả tuần có khi còn được, còn ít nhất cũng được 3, 4 ngày chịu khó hàng ngày thay nước kỹ kỹ 1 chút thôi mà, cần gì phải hàng ngày mua hoa.
Người kia khoe cái notebook: người ta mới xach ở bển về cho đó. Xịn nhất đó, mấy ngàn đô. Ta đùa: nếu mấy ngàn đô thì trả lại đi đừng có lấy, biểu cho tiền sướng hơn. Lấy tiền đó để mua cái laptop mới tinh cỡ 1k là xài chết bỏ còn tiền thừa thì xài cho sướng. Người đó ngạc nhiên: sao vậy, hàng ở bển mới xịn. Thiệt tình là ta thấy máy tính đời cũ mèm, nói ra thi không tiện nên sao mà nói lý do được. Hỏng biết người đó nổ lốp bốp hay người cho nổ lốp bốp như bắp nổ.

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Linh tinh

Hehe, nghe rõ chưa, tăng giá phải do yếu kém của nền kinh tế hay là do quản lý dzỏm quá hay là do cái gì đó chớ không nói là tăng giá do tâm lý đó nghen. Nói sai phạt đòn đó nghen.
**
**
**
**
**
**
**
**
"Kinh tế Bắc Triều Tiên đang kiệt quệ" Xây dựng xhcn khó khăn ghê đó, cứ phải nhịn ăn nhịn mặt để lo mà đánh nhau. Người gì mà kỳ vậy, sống kiểu gì mà nhìn đâu cũng thấy thiên hạ ai cũng muốn đánh mình là sao, là loại người hay ngợm.
**
**

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Chuyện ngày Valentin, thật dễ thương.

Khách hàng gọi điện mua hàng. Không còn nhân viên ở cửa hàng, hẹn khách ngày hôm sau giao hàng. Khách đồng ý. Tới tối cỡ 7h, khách hàng gọi lại báo là hay là để cho bà xã ra lấy hàng. Ngạc nhiên, ta hỏi lại. Thì ra đó là quà Valentin mà khách hàng bị tai nạn giao thông nên không đi lấy được. Ta thấy tội nghiệp quá, đang ăn tối với vài người bạn vội về chở hàng giao ngay vì sợ chị đó không quen chở hàng nên không chở được, còn ta thì chở hàng chuyên nghiệp rồi, hihi, chẳng lẽ hôm tối mà lại ngày Valentin nữa mà lại bắt nhân viên lò mò lên lấy hàng đi giao. Ráng vậy.

Dân trí

Người ta nói rằng dân trí chưa cao nên chưa cần dân chủ mà chỉ cần hô khẩu hiệu nhân dân làm chủ là đủ rồi. Hihi, nhớ tới xứ văn minh kia. Khi ta trả phòng khách sạn, hình như 3 sao, ở ngay trung tâm, nhân viên nhận thẻ từ và hỏi phòng số mấy? Vô duyên, bỏ thẻ từ vô máy cà 1 phát là ra số phòng liền mắc mớ gì hỏi. Sao không cám ơn, hay hỏi ngủ ngon không, hay mong gặp lại... tùy theo phong tục của mỗi xứ mà cứ hỏi: số mấy? số mấy?
Vậy mà người ta cũng dân chủ, cũng văn minh đâu thua kém ai. Cứ hù thiên hạ hoài.

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011

Phá giá

Năm ngoái chơi cú cuối năm, năm nay chơi cú đầu năm. Vì thường sau tết giá cả hay tăng, nên hỏng phải mượn gió bẻ măng mà phun gió bẻ măng. Sao người ta nói là phá giá hén, kỳ ghê đó. Cái tỷ giá giao dịch thực sự từ hồi nảo hồi nào đâu có phải là tỷ giá niêm yết. Hehe, viết xong nghĩ lại mới thấy ta nói bậy, ta mua $ để đi du lịch theo tỷ giá niêm yết mà. Gọi đúng tên sự việc là NN chính thức công nhận đồng bạc mất giá chớ phá cái nỗi gì. Người nói này, kẻ nói nọ. Có người còn nói tăng giá đồng $ nữa chớ, siêu ghê đó tăng được giá của đồng tiền xứ người. Người lo tỷ giá sẽ tăng, người bảo như vậy thì hợp lý. Hehe, có hợp lý hay không hợp lý là chuyện ruồi, hợp pháp mới quan trọng. Tự nhiên các NH niêm yết 1 đằng, giao dịch một nẻo rồi làm đủ thứ kế để hợp pháp hóa nên mệt quá, nhức đầu quá, la rầm lên nên phải điều chỉnh thôi mà chớ có gì đâu, giống như giá điện, giá xăng và 1 đống cái độc quyền khác đó, khóc than tùm lum rồi cứ vậy mà tăng. Tỷ giá tăng 1 cục bự như vậy nên biên độ phải thu hẹp lại chớ không thôi chết ngắt luôn, sợ tuột khỏi tay. Mai mốt tùy theo mức độ kêu ca ntn lại nới dần dần. Đó là ta nghĩ tầm bậy tầm bạ chớ thực sự ntn thì chỉ có họ biết. Ai quản lý ai hén? Nhà nước của dân, do dân và vì dân. Chắc có trăm loại dân chớ hỏng phải có 1 loại. Giá hàng hóa bắt đầu tăng và sẽ tăng chóng mặt. Trẻ con học đếm từ 1k trở lên: 1k, 2k, 5k...

Hình

Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011