Thấy người ta bàn tán biểu tình chỗ này, biểu tình chỗ nọ, rồi xung đột đánh nhau gì đó, mà có vẻ sợ sệt gì đó. Ta buồn cười, biểu tình có gì đâu, ở mấy nước âu mỹ văn minh, hệ thống luật của nó khá tốt, các cơ quan công quyền khá tốt , có rất nhiều kênh tiếp nhận và xử lý thông tin phản ứng của người dân vậy mà bà còn còn ra đường biểu tình ẩm ầm, có mấy xứ thích biểu tình thì một năm có 365 ngày chắc có tới 370 cuộc biểu tình quá, có sao đâu. Nên tập nhìn nhận vấn đề một cách bình thường, nên tập cách sống một cách bình thường, chớ đừng có suy nghĩ theo kiểu khùng điên là biểu tình là gây rối là cái qúai quỷ gì đó. Mà khi biểu tình thì chắc chắc phải có không ít thì nhiều những rắc rối xảy ra, thậm chí có thể có cả thương vong xảy ra. Bình thường mà. Giá xăng tăng người ta chạy xe hơi ra đầy đường quăng xe rồi đón phương tiện công cộng đi thì không gây tắc nghẽn giao thông mới lạ, biểu tình đó. Nông dân lái cả đống các loại xe dùng trong nông nghiệp đậu đầy đường thậm chí con đòi đuổi thống thống, thủ tướng gì đó về chăn vịt vì xứng đáng với nghề chăn vịt hơn, biểu tình đó. Có sao đâu. Ai ưng đi biểu tình thì đi, ai không ưng thì không đi. Mọi người được quyền chọn cách sống của mình, không phải vì người ta không hành xử như mình thì phê phán người ta. Chẳng có gì ghê gớm. Chớ chẳng lẽ thích bom xăng, thích thánh chiến, thích cảm tử quân? Không có ôn hòa thì có không ôn hòa, vậy thôi.
Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018
Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2018
Tất nhiên
Thấy bà con biểu tình rầm rộ ở nhiều nơi, nhớ lại bức tường Berlin. Hồi thời kỳ còn phe xhcn với một đống cái xứ kỳ quặc trong đó, đông Đức được coi như là nước giàu nhất nhì gì đó trong phe xhcn. Nhưng người CS chỉ biết xài tiền trong túi người khác như Iron Lady nói đó mà, cho nên khi Đức kiệt quệ nhờ Liên Xô giúp đỡ thì Gorbachev từ chối, thậm chí ông còn có chỉ thị là quân đội Liên xô trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được tham gia và cuộc chiến giữa chính phủ đông Đức và dân Đức. Bởi vì trong nước Đức CS cũng như mấy nước CS nào đó thì người dân và chính quyền của đảng luôn luôn là kẻ thù của nhau mà, chỉ có kẻ thù đó thôi còn những cái mà chính quyền Đức kêu là kẻ thù chỉ là do đảng dựng lên để hù ma nhát quỷ người dân thôi. Còn Liên Xô cũng chẳng khá hơn nhưng vì nó to quá nên nó bể sau thôi. Giống như con nuỗi chích chân con người thì thấy ngứa ngay nhưng nếu con người to như con voi thì tín hiệu ngứa truyền từ chân lên tới đầu sẽ lâu hơn nên thấy lâu hơn mới bị ngứa, hehe, nhà pha học Uyeen gỉai thích kiểu buôn gánh bán bưng như vậy. Chỉ sau khi Liên xô từ chối giúp đỡ chưa tới 1 tháng thì bức tường Berlin sụp đổ và chưa tới 1 năm sau đó thì đông và tây đức thống nhất. Giấc mơ xây dựng xhcn để lừa gạt những người nhẹ dạ cả tin đã sụp đổ tan tành.
Ta nhớ tới đó vì con cần cha China chớ cha China không cần con VN, có mày tao cũng đi xhcn không có mày tao cũng đi lên xhcn, vậy thôi. Như Cambodge đó, mang tiếng là dân chủ gì đó cho ngon chớ cha China chỉ hừ 1 phát là teo luôn rồi. Còn China có tan tành như Liên xô không thì còn hơi lâu vì dân châu Á bị 1 cái bịnh là nhiễm bịnh Khổng tử, đối với họ thì "minh trị" tốt hơn dân chủ. Trong đầu phần đa người dân châu Á, kể cả mấy nước như Sing chớ không kể ba cái xứ lèo tèo như VN hay mấy xứ khác, cần ông vua anh minh hơn là 1 quốc hội thông thái. Ngay cả người Korea, Nhựt cũng bị giằng xé giữa tư tưởng Khổng và dân chủ kiểu Âu Mỹ làm cho họ stress quài đó mà. Cũng chính vì vậy mà những người lãnh đạo biết cách dụ dỗ dân chúng thờ Khổng để duy trì chính quyền của họ lâu dài. Nếu mà có chiến sự gì đó giữa hai kẻ thù với nhau như xứ đông Đức mà nếu cha China không yểm trợ thì chết trong nháy mắt, vậy chuyện mời China vào nhà là chuyện khẩn thiết. Để China bảo vệ tài sản và công dân China.
Ta nhớ tới đó vì con cần cha China chớ cha China không cần con VN, có mày tao cũng đi xhcn không có mày tao cũng đi lên xhcn, vậy thôi. Như Cambodge đó, mang tiếng là dân chủ gì đó cho ngon chớ cha China chỉ hừ 1 phát là teo luôn rồi. Còn China có tan tành như Liên xô không thì còn hơi lâu vì dân châu Á bị 1 cái bịnh là nhiễm bịnh Khổng tử, đối với họ thì "minh trị" tốt hơn dân chủ. Trong đầu phần đa người dân châu Á, kể cả mấy nước như Sing chớ không kể ba cái xứ lèo tèo như VN hay mấy xứ khác, cần ông vua anh minh hơn là 1 quốc hội thông thái. Ngay cả người Korea, Nhựt cũng bị giằng xé giữa tư tưởng Khổng và dân chủ kiểu Âu Mỹ làm cho họ stress quài đó mà. Cũng chính vì vậy mà những người lãnh đạo biết cách dụ dỗ dân chúng thờ Khổng để duy trì chính quyền của họ lâu dài. Nếu mà có chiến sự gì đó giữa hai kẻ thù với nhau như xứ đông Đức mà nếu cha China không yểm trợ thì chết trong nháy mắt, vậy chuyện mời China vào nhà là chuyện khẩn thiết. Để China bảo vệ tài sản và công dân China.
Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018
Nói tào lao
Bữa kia gặp mấy người bạn cũ. Có người kia hỏi là hồi xưa Uyen có làm ở phường phải không, ta kêu ừ, lúc mới ra trường đó, thì người đó kêu là giờ có muốn về phường làm lại không. Chắc nó làm cán bộ có chức đi theo đảng gì ở phường nên thấy ta lùi xùi, tội nghiệp nên muốn giúp đỡ đó. Thấy tội nghiệp quá chừng, hehe. Tại ta lèo phèo, lùi xùi, không này nọ đó mà. Chớ nó mà biết ta chán ngân hàng rồi nghỉ ra làm riêng, biết ta từng xách giỏ đi chơi mười mấy nước, qua Thái lan đi taxi còn trả giá nữa thì chắc nó cho ta là khùng quá. Hồi xưa ta đi làm ở đó có những bữa ta mặc quần jean với cái áo thun vừa dài vừa rộng, nhìn bụi đời gì đâu. Đâu có nhiều đồ kiểu đó đâu để ngày nào cũng mặc, quần tây áo chemise mới nhiều chớ. Anh ta thấy vậy nên nói với má là kêu con Uyeen mặc đồ đàng hoàng đi làm, má ta biết tính ta nên kêu kệ nó, hehe. Nói quá ta bỏ làm luôn thì sao, cái con này chưa bị đói ngày nào nên đâu biết sợ là gì đâu. Nhìn ta lèo phèo thiệt tình luôn mà, bữa nào chắc đăng ký diện hộ đói nghèo có khi còn được. Nói bậy cho vui thôi chớ ai mắc dịch vậy, đi giành miếng ăn của người cùng cực. Thấy mấy người làm giả giấy tờ đói nghèo, giấy tờ cái gọi là chất độc da cam, hay cái thứ quái quỷ gì đó để dành mấy đồng tiền đó ta thấy sao chó má thiệt, thiệt là tởm. Áo quần thì quá đơn giản, trang sức không hề có cái gì trên người có đúng 1 cái đồng hồ, son phấn cũng không, nhìn chắc như mấy ông quá. Nói chuyện thì không trích dẫn mác lê nin gì hết, nhiều khi người ta nói ta cũng chẳng buồn cãi, vì cãi chẳng biết để làm gì. Mỉm cười phát 1 cho mau thấy. Hồi nhỏ về quê nhiều khi ta không nghe ra giọng mấy người ở quê ta chỉ biết dạ rồi mỉm cười nên hay nghe nói con nhỏ này ít nói, hay cười. Vậy cho nên nhìn giống như kẻ bại trận, thiệt cái tình, hehe. Lâu lâu chán quá, ta mới nổ vài câu cho tắt tiếng đi chớ nghe nhiều mệt tai quá. Ở xứ sở này thiệt tình ta chẳng biết bon chen như thế nào là phải, nên thôi vậy. Hồi nhỏ, có lần bạn bè có đồ đẹp gì đó, tụi nó chê ta này nọ gì đó, ta về kể má, má nói lột hết áo quần ra thì ai hơn ai, con hơn nó chớ, cái đó mới là quan trọng chớ mấy cái đeo hay mặc bên ngoài chỉ đánh lừa mấy người thiển cận, kém thông minh thôi. Chớ người thông minh, người tốt bụng, người đàng hoàng họ không màng tới mấy cái thứ đó mà họ chỉ quan tâm tới con học giỏi như thế nào, con thông minh như thế nào, con tốt bụng như thế nào, hiền lành, dịu dàng như thế nào, văn hoá ứng xử của con đàng hoàng như thế nào. Nói chung đại loại như vậy, ta không nhớ hết vì lúc đó mới học lớp 7, lớp 8, lớp 9 gì đó mà. Sau đó ta không bao giờ đòi hỏi mấy thứ bên ngoài. Cho cái gì xài cái đó, miễn ăn mặc sạch sẽ, thẳng thớm là được. Con gái má ngoan thiệt, má dạy 1 lần là nhớ tới già, hehe. Chỉ khi đi làm mới mua sắm này nọ, riết rồi cũng chán. Mua đồ thường thường mặc khi nào chán rồi gom lại gửi mấy người đi cho người nghèo. Ai nhìn vô cũng thấy ta tội nghiệp gì đâu. Chỉ có người kia là mắt tinh như cọp đó nên nhìn cái kiểu lèo phèo của ta mà vẫn biết cái gì chứa trong ta mới kinh dị. Đừng có nói là còn biết ta suy nghĩ cái gì trong đầu nữa đó nghen. Nè người kia, chắc có thêm con mắt thứ 3 trên trán mới thấy chớ, nghi lắm đó. Đâu ra người thông minh, tốt bụng, đàng hoàng như má nói vậy, chắc là ma thôi chớ đâu phải người, hehe.
Thứ Năm, 7 tháng 6, 2018
Kỳ lạ
Nghe mấy người kể là hè cho con đi học này học nọ, người thì còn cho vô học cái gì của bộ đội, người khác thì cho con đi học cái gì ở chùa nữa. Người thì cho con đi trại hè gì ở nước ngoài. Tóm lại là trong năm học thì học theo quy định của bộ giáo dục, ngoài năm học thì học theo quy định của ba má. Không được chơi, hehe. Dĩ nhiên có những quý vị phụ huynh cũng cho học những cái mà tụi nó thích như học vẽ, học nhạc, học võ, học chơi môn thể thao naò mà tụi nó thích đó, như vậy thì không sao. Nhưng nếu tự mày mò học được thì cứ để tự mày mò mà học chớ khỏi cần bắt tới trường lớp mà học mấy cái đó. Vì để tập cho khả năng tự học, tự nghiên cứu lấy. Học cả đời chớ đâu chỉ mấy năm tới trường là học đâu. Còn nếu không thích mà bắt học hay cho vô chùa hay vô bộ đội học cái gì đó thì ta thấy kinh dị thiệt. Ai cũng muốn con mình thành thiên tài hết mà không nghĩ là thiên tài không phải là cứ nhét một đống mấy cái kiến thức gì đó vô đầu là thành thiên tài. mà chắc gì mấy kiến thức lổm nhổm đó là hay ho chớ. Mà thiệt tình thiên tài thiệt sự khổ thí mồ, chẳng ai hiểu mình hết, đôi lúc thật sự cô độc trong xã hội chớ có sướng gì đâu mà ai cũng ham hố, hehe. Cái quan trọng nhất đối với người ta là khả năng quan sát, là óc tưởng tượng, là lòng yêu thương mà người ta không để cho mấy cái đó phát huy mà chỉ care mấy cái gì đâu. Học nhiều quá làm mất đi khả năng quan sát, làm mất đi khả năng tưởng tượng. Bắt ép làm những cái không thích nhiều quá làm mất đi lòng yêu thương, sự đồng cảm, sự thấu hiểu và khoan dung; có thể tạo nên tính cách thụ động nhu nhược hay ở động thái ngược lại là chống đối, căm ghét và trên hết là sự giả dối.
Thứ Hai, 4 tháng 6, 2018
Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2018
Buồn cười
Tình cờ coi cái clip kia ta mới thấy ta ẻo thiệt. Già khằng mà còn ẻo mới ghê. Chớ có bao giờ ta nhìn mình đi đứng, ăn nói như thế nào đâu. Còn hình chụp thì nhìn nhìn ngó ngó, chỉ là ghi lại khoảnh khắc nên đâu thấy mấy hành động đâu sao biết ẻo cỡ nào. Làm nhớ bữa kia vô nơi kia, mấy đứa nhỏ trong công ty nhìn qua cửa kính thấy ta, khi ta mở cửa bước vô thì mấy cái miệng đồng loạt kêu, nhìn từ xa đã biết chị rồi, ẻo vậy thì chỉ có 1 minh chị chớ ai vô đây. Nói gì mà nghe mắc cỡ vậy, ghê lắm hả? Tụi nó cười, không đâu, vậy thì thích mà nhưng chẳng thấy ai như chị hết, đừng có mà sửa đó nghen, hehe. Nhớ bữa kia gặp mấy đứa bạn hồi nhỏ. Tụi nó xúm lại kể chuyện xưa, tới mấy cái liên quan tới ta toàn là đứa này làm cho ta khóc, rồi đứa khác làm cho ta khóc. Đứa thì ném cái này lỡ đụng vô ta, đứa khác thì lỡ chạy tông rầm vô ta làm cho ta té... Đại khái ta toàn bị xui nhưng ta không quýnh lại hay mét cô mà chỉ khóc nên tụi nó nhớ đó mà. Tại đang buồn nên ta nói đừng kể nữa Uyeen nghe thêm là Uyeen khóc thiệt bi giờ luôn đó. Thiệt tình ta không nhớ hồi nhỏ ta sao nữa nhưng cái vụ khóc thì không ít nhưng mà khóc nhiều như vậy thì kinh dị thiệt, nước mắt ở đâu mà nhiều dữ vậy ta. Có mấy đứa còn bổ sung thêm là hồi đó nhìn Uyen thấy hay hay, có cái kiểu giống tiểu thơ đó. Trời đất, tiểu thơ gì mà toàn mặt áo quần rách vá tùm lum, bạc phếch. Chắc má đẻ ra rồi dạy nên vậy chớ biết sao.
Sướng?
Người kia coi đâu đó thấy kể là mấy cán bộ có chức đi theo đảng ăn cắp tiền của dân ngu khu đen rồi sợ đồng bọn quýnh nát mặt nên trốn qua mấy nước Âu Mỹ văn minh tự do tiến bộ gì đó sống cuộc đời sung sướng, rủ nhau đi chơi golf, du lịch, bồ bịch lăng nhăng bậy bạ gì đó. Rồi kết luận là dù trong nước có lịnh truy nã nhưng đâu có hề hấn gì, như vậy cũng quá sướng. Ta mắc cười, sướng cái gì mày? Nó giải thích là có nhiều tiền sống ở nước ngoài sung sướng vậy mà không sướng thì sao, chớ chị nói sao. Ta cười, trời đất, tưởng gì, chớ sống kiểu chó ghẻ mập ú đó thì sướng cái gì. Nói mày đừng tự ái, mà phải chấp nhận sự thật để mà sống. Tại mày là cán bộ nhà nước nên mày nghĩ chỉ có mỗi cách đó để có tiền, và có tiền rồi sống kiểu đó là sướng. Tao thấy nhục thí bà. Tao ngu si đần độn nên không kiếm ra nhiều tiền thì tao sống theo kiểu ít tiền, chớ có cho vàng tao cũng không sống kiểu đó được. Thiệt tình là ở nước ngoài nó không care ba cái đó, nên chẳng có chứng cớ rõ ràng là tiền ăn cướp thì nó vẫn ok, tiền mà sao chê, chùa còn không chê tiền nói chi mấy chỗ làm ăn. Nếu mua được thẻ xanh, mua được quốc tịch thì đóng thuế cho xứ đó thì vẫn có quyền như mấy công dân khác xứ đó. Nhưng không có nghĩa là sau naỳ nếu nó phát hiện có cái gì đó thì nó không tống khứ vô tù hay trục xuất nếu có chỗ để trục xuất, còn nếu không thấy gì thì cứ sống tới chết, chẳng sao cả. Nhưng thành phần bần cố nông ăn cướp thì cho dù sống trong cung điện vẫn có phong cách, bản tính, thái độ của bần cố nông ăn cướp, vẫn mang trong mình văn hóa rừng rú từ hang Pacpo hay phong cách giun dế từ địa đạo cuchi, chân dính phèn dù có lấy dao gọt lớp phèn đó rồi lớp da mới nó mọc ra cũng vậy, chớ không cứ sống trong cung điện là có phong thái của ông vua, bà hoàng. Đâu phải ai mặc hoàng bào cũng là vua. Vậy cho nên Âu Mỹ kêu là you are what you eat. Mày lớn lên từ cái gì nuôi nấng mày thì mày cũng có mùi đó. Vậy nên đừng có nghĩ ai mặc áo hoàng bào thì thiên hạ cũng đối xử với người đó như vua, đừng có lầm to. Vậy cho nên suốt ngày tao phải nói giáo dục như shit để nghe cho ghê mà tự giáo dục lấy mình. Ví dụ nghen, mày bỏ tiền vô nhà hàng 5 sao mày ăn, vô khách sạng 7 sao mày ở. Ok, có tiền thì có có người hầu, chuyện nhỏ. Nhưng mà vô đó chơi với ai? Mày chỉ có thể chơi với cái đám tụi như mày thôi. Chớ người đàng hoàng ai lại đi cặp kè với bọn khỉ trong rừng như tụi mày? Dĩ nhiên không có chuyện kỳ thị như chủ nô với nô lệ hay chế độ aparthei nhưng cái sự kỳ thị này nó rất tế nhị. Không cùng đẳng cấp thì ông không dây vô, chẳng qua không thể hiện bằng những cử chỉ vô học. Người ta chỉ cần nhìn qua là biết phong cách rồi cần chi phải phân bua, thanh minh chi, đâu ai rảnh để mà nghe. Vậy sướng cái gì. Vô bàn tiệc ngồi ăn mà người ta nhìn nhìn rồi lặng lặng tìm cách rút lui để mày ngồi 1 mình với thằng hầu của mày chớ chẳng ai chơi thì sướng cái gì.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)