Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Ba, 10 tháng 5, 2022

Toàn là siêu nhơn

Thấy cái vụ sở hữu đất đai gì đó, ta nhớ chuyện kia. Hồi lâu rồi, chắc trên dưới chục năm, dì ta coi báo thấy mấy cái đảo tiền tiêu, chim ỉa gì đó mà tranh chấp với China gì đó rồi nói tùm lum gì đó. Rồi nói y như cán bộ nhét #@!@Q$ vô đầu. Ta thấy mắc mệt hỏi má, cái nhà mình hồi má mua có giấy tờ đầy đủ hết hén má, má kêu ờ. Thiệt tình ta biết rõ mà, ta coi giấy tờ đó lâu rồi mà. Ta chỉ hỏi để khẳng định cho dì nghe thôi. ta nói dì thấy hông, cái miếng đất má con đang để cái giường đang nằm nói chuyện với dì đó, cái chỗ toilet mà nãy dì mới vô đi toilet đó, hồi má con mua là thuộc quyền sỡ hữu của ba má con, giấy tờ chứng thực đàng hoàng, giờ má chỉ có quyền sử dụng thôi, còn quyền sở hữu của thằng cha con mẹ nhân dân nào thì con hông biết, Vậy có cái gì là của dì trên đời? Dì là đoảng cục trong diện quy hoạch thì dì lấy vợ lấy chồng còn phải đi xét lý lịch coi thử cho lấy không nữa, nghĩa là cái cơ thể của dì mà dì không được quyền quyết định đó nghen. Vậy thì dì ngồi mơ mộng chuyện xa vời đó làm cái quái gì? Dì cứ giành được quyền của dì, sở hữu miếng đất của dì, sỡ hữu thân thể của chính dì, sở hữu suy nghĩ của chính bản thân dì rồi lúc đó mới hẵng suy nghĩ cái ba cái kia. Đừng để người ta điều khiển mình như điều khiển xe đồ chôi, dùng remote bấm phát là nó chạy tới, de lui, rẽ trái, rẽ phải.

Lại bon chen

Hổm rày thiên hạ người khen kẻ chê cái bức tranh nhìn như đám ô hợp như đội quân cờ đen đi cướp gì đó, thấy cũng vui, haha. Ta thấy nó diễn tả đúng thực tế đã xảy ra, và cái đám ô hợp đó bữa nay mang râu vẽ mặt trở thành thần phần tinh ma, nói lộn nói lại tinh hoa của xứ sở. Cho nên tổng thể các chi tiết là thể hiện đúng bản chất tối tăm của cuộc chiến và tương lai xứ sở khi đội quân đó chiến thằng.Ta chỉ không thích cái màu của bức tranh thôi, đôi chỗ là màu chết, chắc muốn diễn tả tương lai chết chóc, haha. Ta tò mò sao không dùng màu nền màu xám để nổi rõ cái lá cờ máu rách nát te tua, chắc màu vàng vọt với ý là bình minh đang dần rọi lên sau chiến thắng,  mang tính chất tả thực chớ không siêu thực chút nào, hehe cho nên nhìn vô thấy hơi trẻ con một tý. Hông thôi quất luôn màu xanh lè, tím rịm cho hút con mắt, haha. 

mạng xã hội

Có nên post hình tụi nhóc lên mạng không? Không. Ngoài lý do tiêu cực như có thể bị chê bai, chỉ trích hay sử dụng cho những mục đích xấu khác, có thể gây tác động xấu đến tâm lý và nhận thức của tụi nhóc thì những những cái tích cực như sự khen ngợi, lượt like và chia sẻ cũng không tốt. Tại sao không tốt? Vì bọn nhóc sẽ bị ảnh hưởng tới tâm lý khi chịu tác động của sự khen ngợi quá nhiều, trong đó có những cái khen ngợi thiệt nhưng cũng có cái khen ngợi giả vờ. Đó là sự ám ảnh về việc có được sự nhìn nhận đánh giá và nhận xét của người khác, cần những lời khen ngợi từ những người quen biết hay không quen biết. Nghĩa là lệ thuộc rất lớn từ những người khác tới suy nghĩ, hành động và trạng thái tinh thần của mình chớ không nhận thức được là chính bản thân mình với những hành động, thái độ của mình là yếu tố quyết định tới giá trị của bản thân mình. 

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2022

Lại nói linh tinh

 Lâu lắm mới đi ăn đám cưới lại. Từ sau tết 2020 tới giờ ta gần như chẳng tới chỗ đám đông nào trừ công việc phải đi không tránh được chớ còn ăn uống tiệc tùng vui chơi ta tránh hết, trừ người thân.  Bình thường đám cưới mà mời tùm lum mà ta không quen lắm ta cũng chẳng đi vì thấy dô diên nói chi tới thời covid. Còn người thân thiết quá thì ta chạy tới bỏ tiền vô thùng rồi ra nói năm câu ba sợi chúc mừng cô dâu, chú rể rồi về. Thấy người ta mang khẩu trang tới nơi rồi mở khẩu trang ra, thản nhiên ăn uống nói cười, ta không hiểu mang khẩu trang làm gì nữa. Lâu quá không đi ăn uống dạng đông người nên ta muốn quên hết cái kiểu người ta ăn uống ra sao. Giờ nhìn thấy lại thấy buồn cười. Nhà hàng dọn đồ ăn, có món thì quên luôn cả việc bỏ, muỗng, nĩa, đũa của món ăn đó để cho người ta lấy thức ăn về chén dĩa họ, có món thì có nhưng cũng chẳng ai dùng, trừ món canh và cơm. Người ta thi nhau thò đũa đã mút nước miếng cho sạch vào đó mà lấy đồ ăn. Con nít thì ba má bỏ đồ ăn vô chén, có đứa không thích thì bỏ trở ngay lại dĩa đồ ăn, có đứa thì cắn thử 1 miếng rồi gắp bỏ lại dĩa đồ ăn.  Ba má nó ngồi nhìn bình thản như chuyện thường ngày ở huyện. Món mì xào có cái nĩa với muỗng để lấy về chén mà người ta thi nhau đưa đũa vào gắp mì, sợi mì lòng thòng,  may là cọng mì chỉ dài vài tấc chớ cọng mì dài 1 thước thì không biết làm như thế nào. Chẳng lẽ bày người ta dùng nĩa quấn mì bỏ vào chén rồi lấy muỗng gạt xuống, họ quýnh thì sao. Giờ làm ơn mắc oán không hà. Ta đi ăn tiệc ta ghét nhất món tôm, không phải vì ta ghét tôm mà ta thuộc thành phần hảo tôm, mà vì chẳng có cái gì dùng để gỡ vỏ tôm. Muỗng nhựa cho nên nó dày 1 cục rất khó giữ tôm để lấy đũa gỡ vỏ tôm, nhưng nói chung ta cũng gỡ bằng muỗng với đũa được, đôi lúc cũng phải dùng 1 tay để giữ con tôm để lấy đũa gỡ vỏ. Chắc người khác nhìn ta ăn thấy ghét lắm vì ngứa con mắt chớ ai cũng dùng 2 tay để ăn, xong mút ngón tay thấy đã gì đâu, haha. Đáng lẽ tối thiểu cũng đưa cái nĩa 2 chĩa kiểu để ăn ốc để gỡ vỏ tôm nếu không muốn lích kích muỗng nĩa đúng kiểu. Hay nhất là nướng tôm xong dùng kéo mũi dài mỏng cắt vỏ chạy 1 đường ngay chỗ chân con tôm từ đầu tới đuôi tôm để con tôm nhìn nguyên vẹn nhưng tới khi ăn gỡ rất dễ, phải cắt khéo để không nhìn thấy nó bầy hầy, chỉ cần tách cái là ra được. 

Cái đầu tiên là ăn mà không nên hồn thì học nói, học gói, học mở kiểu sao. 

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2022

1 ngàn năm bắc thuộc

Tại sao tiếng esperanto mà người tạo lập ra nó nghĩ sẽ là ngôn ngữ chung cho cả thế giới nhưng cuối cùng nó không được như vậy, mà giờ tiếng Anh chiếm vị trí đó, còn nó chỉ  là loại ngôn ngữ tham chiếu. Bởi vì ngôn ngữ người dùng là sinh ngữ là thứ tiếng sống, còn ngpôn ngữ khác là ngôn ngữ cho máy như các loại ngôn ngữ lập trình. 

Như ngày xưa thời ba má ta người ta dùng từ phòng nhì, sau tới thời ta người ta dùng từ bồ nhí để chỉ mấy con mẹ thích ăn trộm, ăn giựt. Nghĩa là bị ám ảnh việc ăn trộm, ăn giựt đến độ không thể kiểm soát được bản thân, có thể hiểu đại khái như là triêu chứng của bịnh tâm thần đó. Mấy từ đó đều xuất phát từ những cái liên quan tới Pháp hay ngôn ngữ Pháp. Còn giờ người ta dùng từ tiểu tam, bắt nguồn từ tiếng China là xiaosan. Tại bữa tình cờ bật ti vi phim gì của Hàn mà cô kia la lên tiểu tam gì đó, nghe thấy buồn cười. Người ta chửi China, la China tùm lum giờ toàn dùng tiếng China mới kinh dị. 1k năm bắc thuộc không đủ nên đánh tụi tây mỹ mắt xanh mũi lõ để quay trở lại bắc thuộc 1k năm tiếp cho đã hay sao ta. Tiểu tam, soái ca,  ngôn tình, đam mỹ... kể ra chắc mấy trang A4 mới hết. Mấy phim China dịch từ tiếng China qua tiếng Hán. Vì làm biếng hay vì có đầu óc nô lệ gì đó ta cũng hông hiểu nữa.Và từ tụi nhỏ nói, tới giờ đám người già cũng mở miệng ra toàn dùng những từ như vậy ta thấy mắc mệt, chớ chẳng lẽ nói mắc ói. Tại ta biết tiếng China sơ sơ, khoảng HSK3 chắc trình độ đó tương đượng bằng B tiếng Anh hồi xưa nên ta mới thấy kinh dị, chớ mai mốt ta biết tiếng China khá hơn, cỡ HSK4 hay 5 chắc ta xỉu toàn tập. Vì hiện giờ có những cái ta nghe ta cũng chưa biết là tiếng China hay tiếng Việt cho nên coi như nó là tiếng Việt đi. 1 k năm nô lệ giặc tàu, 100 năm nô lệ giặc tây, 20 năm nội chiến từng ngày, rồi quay lại. Lịch sử là sự lặp lại thời gian theo chiều xoắm ốc lên cao ah? Đau lòng thiệt. 

Lại lảm nhảm

Tại sao xứ Âu Mỹ thường dùng khăn ăn (napkin) khi ăn? Không phải bởi vì giáo dục kém nên ăn rớt tùm lum mà bởi vì trong bữa ăn họ gần như bao giờ cũng có bánh mì. Ăn bánh mì dù có giỏi cỡ nào hay kỹ cỡ nào cũng bị rớt vụn bánh mì ra, trừ phi bánh mì để quá lâu bị ỉu dai nhách, hehe. Vậy cho nên ăn bún riêu đâu cần mang khăn ăn làm gì. Đừng nói không có khăn lau miệng nghen. Khi mà không phục vụ khăn ăn (napkin) thì bao giờ cũng có khăn giấy (tissue). 

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2022

bất tương xứng

Thấy vụ ăn cắp ở cửa hiệu Chanel, nghĩ tùm lum. Thường người ta ăn cắp vì có thể bán mấy cái hàng đó hay có thể xài, cho nên ta hông hiểu người ta ăn cắp hàng hiệu để làm gì. Mà mấy cái vụ ăn cắp hàng hiệu này cũng không phải cực kỳ hiếm mà đôi lúc vẫn thấy xảy ra. Nếu ăn cắp để bán thì mây người mua hàng hiệu ăn cắp thiệt tình ta hông hiểu luôn. Khả năng là tiền họ đến từ nguồn bất chính bậy bạ cho nên mới mua hàng kiểu đó. Không phải vì họ sợ phát hiện mua đồ đó hay sợ đồ mắc mà là cái cảm giác thích mua đồ một  giá hời 1 cách lén lút chớ tiền loại đó thiếu giống gì. Vì mua hàng hiệu mục đích chính là để khoe chớ hông phải đề xài, haha. Chớ tiền đàng hoàng, nhân cách đàng hoàng thì vô tận cửa tiệm để nhân viên bán hàng săn đón từ A tới Z để cho cảm thấy mình là ông hoàng bà chúa, còn có thể selfie cái cảnh mua hàng cho mấy người trong friendlist lé con mắt trái, mòn con mắt phải nữa chớ. Còn nếu ăn cắp đồ hiệu để xài thì lại càng ngạc nhiên hơn nữa, vì phải có nghề, hehe. vậy đừng có nghĩ có tiền, xài hàng hiệu thì nhân cách cũng tiêu chuẩn hiệu nghen. Đôi lúc xài hàng rẻ tiền nhân cách hiệu mà xài đồ hiệu nhân cách rẻ tiền.