i.e., if you don't understand i will be angry with you.
Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016
người CS
Nghe kể là đứa em con người dì ở bên Mỹ đi tu dòng kín, ăn uống rất khổ hạnh. Người ngoài thì nhìn thấy vậy nghĩ là vậy nhưng người đi tu họ đâu nghĩ vậy. Nghe người kia là cán bộ có chức đi theo đảng nói nói tu vậy để làm gì, có đem lại lợi ích gì cho thế giới không. ta thấy ngứa miệng qua chừng, định chửi một trận te tua nhưng ráng nhịn, nó là cán bộ CS cũng ăn chay mà mở miệng nói gì đâu không hà. Ta định hỏi nó là vậy cái CS của mày có đem lại lợi ích gì cho dân xứ này hay không hay chỉ đem lại đau khổ cho dân xứ này và cả thế giới nữa, phải giang tay cưu mang giúp đỡ những nạn nhân của nó? mày ăn chay để làm gì có đem lại hạnh phúc gì cho tao không, tao chẳng thấy việc mày ăn chay có liên quan gì tới tao, kể cả hạnh phúc hay bất hạnh. Nhưng có nói nó củng không hiểu vì người CS không thể nào hiểu nổi đạo đức là cái gì nên nín vậy. Ta chỉ giải thích để cho những người khác nghe chớ không thôi họ bị nhiễm độc từ tư tưỡng độc tài. Tôn giáo là đức tin, người ta tin nó vì thấm trong máu, nên không thể đem cái đức tin người này áp đặc lên đức tin người khác, chỉ những cái giáo phái mà gây hại cho cộng đồng hay vi phạm luật phát gì đó thì mới cần lên án, ngăn chặn hay xóa bỏ còn đó là đức tin linh thiêng của họ như người hồi giáo ăn chay là ăn khi không có mặt trời, sáng sớm mặt trời chưa mọc hay chiều muộn mặt trời đã lặn, người theo phật ăn chay là không ăn động vật để tránh sát sinh, như mày cán bộ CS không theo đạo phật cũng đang ăn chay đó, nhưng nếu người ta thắc mắc cây cỏ cũng là sinh vật sống, chỉ có điều nó không di chuyển, vậy ăn thực vật cũng phạm phải điều là sát sinh, là giết chết sự sống của muôn loài, vậy giải thích ra sao? Có nhiều dạng sự sống, sự tốn tại của sinh vật sống này có tác động đến sự tồn tại của sinh vật sống khác. Thực vật cũng là sinh vật sống, sao lại giết nó? Cai gì tồn tại trên đời này cũng có lý do tồn tại. Vậy nên không thể đứng ở bên ngoài đánh giá đức tin của người khác được, đó là đức tin thấm trong máu chớ không phải là niềm tin có thể giải thích bằng lý lẽ được. Ai cũng có lý lẽ đúng cho họ. Hồi giáo thì tin vào thánh Ahlag, Thiên chúa giáo thù tin Chúa, Phật giáo thì tin Phật, ta tin ở Thượng đế, hehe. Cần tôn trọng những cái riêng của mỗi người, không được xâm phạm vào những cái riêng của người ta nếu không được họ cho phép. Thấy thất vọng gì đâu.
Lại giáo dục
Coi tập đứa cháu, kêu nó đọc mấy từ tiếng Anh. Ta kêu nó đọc từ air, nó đọc lá e. Ta biểu không phải, đọc lại nó đọc là e rồi ơ, ta kêu không phải luôn. Nó sợ quá đọc e thiệt to và ơ thiệt nhỏ. Ta mắc cười cười, hỏi cô giáo đọc làm sao, nó nín thinh. Ta tập cho nó bắt nó nhín cái miệng của ta, là đọc chữ e thì lưỡi mình sẽ lè ra vầy, nhưng kết thúc bằng chữ ơ chớ không phải đọc thêm chữ ơ, vệy nên đọc chữ e xong thay vì để lưỡi lè ra vậy thì quất cái lưỡi lên, tự động hơi bật ra sẽ thành chữ ơ, chớ không cần phải đọc chữ ơ. Nó chỉ cần tập tới lần thứ 2 là nói tương đối, lần thứ 3 là nói ngon lành. Tiếng Anh của ta phần lớn là ta tự học đó mà, học đầu đường xó chợ mà. Bữa kia, ta kể chuyện đó cho người kia là cô gíao dạy tiếng Anh trường trung học phổ thông. Sau đó ta thấy cô đó cũng lè lưởi, cong lưỡi lên để tập thử, sau đó cổ khen, chị có phương pháp dạy hay ghê đó. Ta hết hồn luôn. Hóa ra thầy cô phát âm cũng vui thiệt. Đó là cô đó có tính cầu thị, sẵn sàng sửa sai nên ta mới biết chớ mấy thầy cô khác nói tùm lum sao mà biết được. Có lần ta thử mấy đứa nhỏ, biểu tụi nó đọc She sees a shell on the seaside. Đứa nào cũng trẹo lưỡi một thứ sờ Chán thiệt, học chính khóa rồi học thêm tùm lum đó, chẳng hiểu thầy bà như thế nào, dạy dỗ như vậy mà cũng cầm tiền được. Còn mấy từ độc khác tiếng Việt không có thì thua luôn. Dĩ nhiên nếu ráng tập mà không không xong thừ đừng có sợ, nói búa lua xua cũng được, người ta cũng hiểu đó mà, nhưng vấn đề là tại sao không tập cho đúng ngay từ đầu mà để nói ngọng rồi sau đó có muốn sửa lại cũng rất khó. Mình nói là để cho người khác nghe mà, nếu phát âm không đúng, câu chữ ý tứ không rõ ràng thì người ta có hiểu lầm cũng không trách người ta được. Nói chuyện ngọng, nhớ tới cha nội thứ trưởng hay bộ trưởng gì đó, lâu rồi ta cũng chẳng nhớ bữa nay ổng làm gì nữa, tình cờ ta coi cái clip ổng đọc báo cáo cái gì đó ở nước ngoài, ta nghe o gờ lai zấy sần. Ta buồn cười chỉ cho đứa bạn, mày coi cái ông xyz nhà mày o gờ lai zấy sấn kìa. Nó coi xong không cười cái vụ đó, nó nói ổng viết còn không phân biệt lờ với nờ thì nói nhằm nhò gì mà nó chỉ khoái cái vụ ổng chắp tay vái. Nó làm điệu bộ hề nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường nhìn thiệt khôi hài. Ta cười, con này mày nhiễm độc phim China rồi.
cái tật ham hố
Ngày xưa, khi còn làm nhà nước, rảnh rỗi mà, có một dạo chiều toàn về sớm đi chơi cầu lông. Ta đã tập chơi cầu lông từ hồi còn nhỏ mà, lớp 2 lớp 3 gì đó, chơi tầm bậy tầm bạ cho vui đó mà. Chắc do hồi nhỏ đau bịnh hoài nên có chơi cái gì cũng không cao nổi. Có mấy người trong cơ quan dụ ta tập chơi bóng bàn, vì ta lùn tẹt người có 1 khúc hà thì chơi bóng bàn hợp hơn đó mà. Họ dụ dỗ qua tập chơi cái đó để đi thi cho có phong trào đó mà. ta cũng bò qua tập, quen cái thói đập cầu, ta cũng chụp cái vợt bóng bàn đập trên trái banh, người ta la sao mà cứ nhè bóng mà đập vậy trời. Ta cười trừ, tại không có ai để đè đầu cưỡi cổ nên đập đầu trái banh trừ chớ, hehe. Bữa đó ta ham hố chơi nhiều quá, chơi cầu lông xong rồi còn qua tập bóng bàn cả buổi mà, tới tối về nhà chưa có cảm giác, một lúc sau mới thấy thấm. Đánh răng mà ta phải cầm bàn chải bằng 2 tay chớ không thôi nó rớt, leo lên giường phải lấy tay bưng cái chân để leo lên vì cứ đi qua đi lại chân mỏi dừ đó mà, không đủ sức nhấc chân lên giường. Lớn đầu đi làm rồi mà còn ngu thiệt đó. Ngày hôm sau đi làm, bò lên tận lầu 4 mới ghê. Sau đó ta thôi luôn.
Nói chuyện chơi thể thao, nhớ đứa cháu lúc học lớp 2, có lần má nó đi công chuyện gì đó về gửi con. Ta có sợi dâu thun, khi nào siêng thì nhảy vài phát đó mà. Nó thấy sơi dây thun lấy ra nhảy thử, ta thấy không biết nhảy. Ta tập cho nhảy, sau một buổi là biết nhảy. Phấn khởi quá đòi má nó mua dây để nhảy, kêu má nó sáng kêu dậy sớm để nhảy. Vì mấy chị lớn hơn cũng chưa biết nhảy dây mà nên sao không phấn khởi cho được. Sau đó tự tụi nó tập cho nhau. Sau đó ta tập tụi nhỏ nhảy dây chung để rẻn cách chơi, làm việc tập thể đó mà. Ta không làm thì thôi, đã ra tay thì lơ tơ mơ với ta không được, hehe. Người gì khó tính quá chừng.
Nói chuyện chơi thể thao, nhớ đứa cháu lúc học lớp 2, có lần má nó đi công chuyện gì đó về gửi con. Ta có sợi dâu thun, khi nào siêng thì nhảy vài phát đó mà. Nó thấy sơi dây thun lấy ra nhảy thử, ta thấy không biết nhảy. Ta tập cho nhảy, sau một buổi là biết nhảy. Phấn khởi quá đòi má nó mua dây để nhảy, kêu má nó sáng kêu dậy sớm để nhảy. Vì mấy chị lớn hơn cũng chưa biết nhảy dây mà nên sao không phấn khởi cho được. Sau đó tự tụi nó tập cho nhau. Sau đó ta tập tụi nhỏ nhảy dây chung để rẻn cách chơi, làm việc tập thể đó mà. Ta không làm thì thôi, đã ra tay thì lơ tơ mơ với ta không được, hehe. Người gì khó tính quá chừng.
Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016
When did we meet each other?
Previous life. Really, you met me in the earlier life. We have lost each other for a longtime. And now we recognize each other. When i first saw you or you first did, we knew that we wouldn't lose anymore. It sounds crazy, isn't it? I think i live on my own. I feel happy with my life until i first saw you. My thought begins to change. I know that all things exist in pairs. People do too. They exist in couple. But sometimes, two halests lost. I try to fight that thought but i can't. You always exist in my mind. I suddenly remember some dreams when i was a girl. And then i surrender. I break my rule. I feel i am very weak. How do you feel today?
Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016
Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016
Bản chất
Lần kia ở Taiwan, ta thấy chỗ bồn rửa tay có treo mấy bịch lủng lẳng, cột thật kỹ phía trên miệng bịch ở trỏng để một cục nhỏ ta không biết là để làm gì. Bình đựng sữa rửa tay không có giọt nào. Ta nhìn thấy mấy người China chà tay vô cái bịch đó, thì ra là xà bông. Cha mẹ ơi, ta ráng không bật cười. Chắc là khách tới chỗ đó toàn thành phần đặc biệt nên chỗ đó không dám xài nước rửa tay, còn xà bông thì phải cột cho thật kỹ không thôi bị ăn cắp. Chắc dân xứ nào đó tới chơi hay làm bậy nên người ta bực mình làm vậy, chớ cục xà bông đáng giá gì.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)