Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2016

Không được phạt vượt đèn vàng

Thấy người ta cãi nhau về chuyện phạt vượt đèn vàng hay không vượt đèn vàng ta thấy khôi hài qua chừng. "Tín hiệu vàng là phải dừng lại trước vạch dừng, trừ trường hợp đã đi quá vạch dừng thì được đi tiếp; trong trường hợp tín hiệu vàng nhấp nháy là được đi nhưng phải giảm tốc độ, chú ý quan sát, nhường đường cho người đi bộ qua đường." Nghĩa là không cấm vượt đèn vàng. Đèn vàng là trung gian chuyển tiếp giữa xanh và đỏ, xanh là được phép, đỏ là cấm, còn vàng thì tùy nghi di tản, hehe. Vậy nên có thể phạt hay không phạt miễn là chứng minh lý do phạt là hợp lý. Bất cứ cái gì cũng có trung gian giữa cấm và được, giữa tốt và xấu, khi nằm trên lằn ranh này thì có thể kết luận sai hay đúng phụ thuộc nhiều thứ. Nhưng thông thường việc cần làm là chứng minh nó xấu chứ không phải chứng minh nó tốt, nếu không chứng được nó xấu thì nghiễm nhiên nó là tốt, đó cũng là một trong những cái để mà người ta áp dụng trong nguyên tắc suy đóan vô tội. Giống như ăn cắp là xấu xa, là vi phạm pháp luật nhưng nếu ăn cắp bánh mì thì có thể do là đói quá nên bản năng sinh tồn dẫn dắt dẫn tới không điều khiển được hành vi nên phải ăn cắp, nhưng ăn cắp bịch chocolat thì không phải đói nên là hành vi ăn cắp có chủ ý, nhưng nếu trong một xã hội giàu có mà trẻ con ăn cắp bịch chocolat cũng có thể quy là do thèm quá miễn truy tố. Tóm lại là cái gì cũng tương đối, phạt hay không còn phụ thuộc nhiều thứ miển là chứng minh là đáng để phạt thì mới được quyền phạt nếu trong luật không ghi rõ ràng là cấm. Như đường kẻ liền nét nghĩa là cấm vượt qua phân cách giữa 2 làn đường, đường kẻ đứt đoạn nghĩa là trong trường hợp cần thiết có thể lạng qua bên này hay bên kia. Đèn vàng cũng vậy, police muốn phạt đèn vàng phải chứng minh được lý do tại sao phải phạt, chẳng hạn có 100 người gặp đèn vàng thì hết 50 người vượt đèn vàng, trong 50 người đó có 5 người gây ra tai nạn giao thông thì có thể phạt, phải có số liệu chính xác chứng minh lý do phạt hợp lý, phản đối phạt đèn vàng thì không cần chứng minh, hehe, nhưng nếu cần thì cũng chứng minh được là những xe to đùng cần khoảng thời gian lết bánh khi thắng nên có thể vượt đèn vàng chẳng hạn, hay những người gây ra tai nạn khi vượt đèn vàng không phải do họ vượt đèn vàng mà do họ say rượu chẳng hạn, hay những lý do khác. Chung quy phạt chỉ là hình thức ngăn chặn những hành vi nguy hiểm tới cộng đồng khi đã hết cách, không thể thực hiện những biện pháp ngăn chặn khác, đó là một xã hội văn minh chứ không phải phạt vì thích phạt. Luật chỉ cấm khi có lý do chính đáng, hợp lý, có cơ sở khoa học. Phạt cũng phải dựa trên những cái như vậy. Vậy mà ta không thấy police đưa ra những dữ liệu xác đáng để chứng minh cần phải phạt khi vượt đèn vàng, vậy nên phạt khi vượt đèn vàng là vô lối. Hơn nữa, hành pháp cũng là một đối tượng chịu sự điều chỉnh của luật nhưu những công dân khác, nên công dân gảii thích luật theo hướng có lợi cho họ, hành pháp giải thích luật theo hướng có lợi cho cơ quan công quyền, trong trường hợp đó ai cũng có lý lẽ đúng hết, như vậy tư pháp là nơi xử luật phải có chức năng giải thích luật, chính chánh án toà án tối cao, càng cao càng tối, càng tối càng cao, phải giải thích luật. Nếu trong trường hợp không thể dung hòa được những mâu thuẫn thì người làm luật phải đứng ra giải thích luật. đó chính là trách nhiệm của quốc hội. nếu quốc hội không thể giải thích luật thì luật đó xứng đáng đem quăng vô thùng rác vì không có giá trị thi hành.

Sống hay chuẩn bị sống

Người kia kể bác sĩ nói là người thân bị u khả năng là u ác rất cao nên cả đêm không ngủ, vừa kể vừa khóc. Ta hỏi thăm kỹ lưỡng và an ủi. ta nói ai cũng có ngày sẽ mất, như tao chẳng hạn, lỡ ra đường gặp thằng điên nào tông xe ầm vô một phát tao chết ngắt luôn thì sao, lúc đó tao chết sớm hơn cả người thân của mày. Với lại nhiều  bịnh vẫn có khả năng phục hồi cao nếu tinh thần mình mạnh mẽ. Khi mà tinh thần mình thoải mái, vui vẻ, sống ngày nào đáng ngày đó.thì khả năng lành bịnh lớn hơn mà. Hơn nữa người thân của người bịnh góp phần không nhỏ vào sự lành bịnh của người đó nữa mà. Mày khóc lóc ủ rủ thì chính mình còn sinh bịnh nói chi còn sức đâu chăm sóc người khác, hơn nữa thái độ đó còn làm người bịnh lo lắng, suy nghĩ tùm lum tà la thì bịnh lại càng nặng hơn. Phải ráng lên, mỗi ngaỳ ráng 1 chút, 10 ngày được 10 chút, 100 ngày được 100 chút. Keep fighting. Khi mà có tư tưởng đầu hàng thì mình thất bại ngay rồi. Thiệt tình sống chết không biết đâu mà lần trong cái xã hội quá nhiều rủi ro bất trắc này. Khác nhau ở chỗ là người ta biết được khi nào mình chết hoặc không biết khi nào mình chết thôi. Khi mà biết khi nào mình chết thì cũng hơi ớn, thiệt tình đó mà nhưng dù gì cũng có thời gian để sắp xếp những cái để mà làm trong lúc còn sống. Thần kinh phải hơi cứng một chút thì mới không quỵ. Vậy nên sống ngày nào nên sống trọn vẹn hết ngày đó. Làm việc trọn vẹn, yêu thương trọn vẹn, ghét trọn vẹn luôn, hehe. Tại sao người ta không yêu thương khi người đó còn sống mà chờ lúc chết rồi mới khóc lóc, chẳng biết để làm gì. Tại sao người ta không xin lỗi ngay từ lúc người đó còn nhận thức được mà chờ tới khi người ta ra đi rồi mới ăn năn, hối tiếc. Tại sao người ta không làm những cái người ta yêu thích mà người ta làm những cái người khác thích để rồi cả đời nuối tiếc vì đã sống cho người khác chứ không phải sống cho mình. Tại sao người ta sống cho ý thích của người khác, hy sinh bản thân mình cho người khác, chẳng biết để làm gì, thay vì dung hòa những ý thích đó để cùng sống hạnh phúc hay không can thiệp vào những cái riêng của người khác, cho dù là người thân thiết nhất của mình thì ai cũng phải có những cái riêng không thể chạm vào mà ta cần phải tôn trọng, miễn là phải sống trung thực với nhau, không giả dối. Ta đúng là người kỳ cục trong xã hội lấy giả dối làm tiêu chuẩn đạo đức hàng đầu này. Ta nói nghe ngon lắm nhưng đôi lúc ta không đủ sức mạnh ý chí để vượt qua những cái quy tắc những cái quan điểm kỳ quái trong xã hội này. 

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016

làm biếng

Mấy đứa nhỏ chơi Pokémon kêu chị cài 1 cái chơi coi, hay lắm đó. Ta cười, tao không rảnh, thiệt tình đó. Đang học lỏm bỏm  tiếng Tây ban nha mà xông mình vô học thêm tiếng China cho đỡ mỏi óc, học 1 thứ mệt chuyển qua thứ khác hết mỏi mà. Giờ phải bỏ tiếng TBN qua 1 bên để học tiếng Hoa đây. Bữa nào hiểu nó chút, nhớ nó rồi thì quay trở lại mà. Tại vì cái tiếng này kỳ quá thấy không giống những cái thứ mà ta biết, toàn gạch là gạch,  gạch ngang, gạch dọc, sổ xuống hất lên chớ không thấy 1 vòng cung tròn nào như chữ o hết,  chưa hiểu nó mà học lơ tơ mơ thì không xong. Người kia thấy ta viết tùm lum kêu là nhìn là biết mới học. ta hỏi giống con nít viết lắm hả, nhìn chữ chắc mắc cười lắm hén. Nghe kể là học ở trường lớp thầy bắt phải tập viết nét số, chấm, nét ngang gì đó thiệt là kỹ lưỡng, viết bằng bút lông nữa. Thời buổi chụp cái nón vô đầu là đọc được sóng não mà ngồi rị mọ kỹ như vậy chắc ta chết mất. ta chỉ hỏi là vấn đề ta quan tâm là có gây hiểu lầm không chứ không phải là vấn đề chữ xấu hay đẹp. Nếu gây hiểu lầm thì ta sửa cho khỏi hiểu lầm. Bữa nay nhìn là biết sơ sơ xấu hay đẹp rồi, nên ta biết chữ ta giồng như con nít đó. Bởi vì ngay chữ hệ latin ta viết chữ đã thấy nét chữ yếu rồi, bi giờ tập viết loại mới tinh thì giống chữ con nít là cái chắc  Quan trọng nhất là rõ ràng không gây hiểu lầm chớ ngồi gỡ từng nét ra mà phân tích thấy sao mà tốn thời gian ghê đó. mấy cái  nhiều nét ta gom lại còn 1 vài nét, ta chỉ sợ nhìn vô nhầm chữ này với chữ kia thôi. Hồi xưa học đại học, mấy người bạn mượn vở ta về chép bài vì thấy ta viết chữ đẹp đó mà. Hôm sau đem trả đi mượn vở người khác viết vì đọc không ra, hehe. Ta viết cẩn thận thì đẹp nhưng ta viết nhanh thì chỉ có ta đọc được. Vì viết tắt theo kiểu riêng ta bịa ra không giống ai, vì viết liền đỡ nhấc viết lên cho nhanh, thậm chí co khi 3 từ dính liền nhau mới ghê. Ai mà đọc được chắc chết luôn, Học trên lớp mà kiểu này thầy đuổi học là cái chắc. Người xứ đông quan trọng việt rèn chữ cho thiệt đẹp. Ta hồi nhỏ do thích nên tập viết chữ đẹp đó mà chớ không thôi chắc chữ cũng xấu ình. Ta chỉ quan trọng là chữ rõ ràng không gây nhầm lẫn, chứ nếu muốn luyện cho đẹp cũng đâu có khó, chẳng qua là không biết để làm gì, thấy tốn thời gian quá trời để làm cái việc mà dùng máy tính làm có hiệu quả hơn. Tại tự bào chữa nữa rồi, hehe. 

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016

a crazy dream

I saw you in that dream, again. You obsess me much. That night, i tried to untie that bracelet. I tugged and i made tear your skin, a big piece. I was scared. I quickly pressed my arm in your arm to hold that injure. I cried. You looked so calm that i was crying a lot. I felt i was selfish. I hurt you. I massaged your arm gently, I blew your arm because i thought you must be pained. When a child has some small scratches, after massaging gently with some oil drops, i usually blow it softly so he or she feels fine. I was crying and massaging your arm like a machine. I felt regretful because i hurt you. I didn't know what to do to relieve your pain so i cried. You said nothing just kissed on my hair. I suddenly saw my dad. He looked sad. He strictly asked why i did that, why i hurt you who love me, And then he told me a lot. i couldn't remember. That was my fault. I understood that had done a stupid thing because of my stubbornness. I promised i would never do such a stupid thing. I would obey my parents, i would obey you. 

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

Văn hóa

Thấy cái ông kia vinh quy về làng, võng anh đi trước võng nàng theo sau, rầm rầm rộ rộ, xe hơi đậu kín đường cấm, bà con kẻ chê người binh. Ta thấy mắc cười. Nhớ hồi xưa ông ngoại dạy má, rồi má dạy con, ai nhớ thì nhớ không nhớ thì thôi, đâu có xẻ đầu nhét vô được, dạy là " càng giàu sang lại càng mềm mỏng/ chớ kiêu căng tập giọng đãi đưa". Cái vẻ bên ngoài, sắc đẹp, áo quần giày dép xe cộ nhà cửa, có thể thể hiện sự hơn người nhưng chỉ là thoàng qua, cái giữ lại trong đầu, trong lòng người ta chính là cái lặn ở bên trong, đó là văn hóa. Người ta khen khuôn mặt, vóc dáng, áo quần đẹp nhưng người ta cũng quên nó đẹp như thế nào, người ta chỉ nhớ giọng nói ấm áp, đầy tin cậy, lời nói chân tình, thông minh, cư xử nhẹ nhàng, tinh tế. Người ta khen đôi mắt đẹp nhưng rồi sẽ quên rất mau khi nó vô hồn mà người ta sẽ nhớ ánh mắt trong sáng, thông minh, hiền dịu, đầy tin cậy. Người đói nghèo khen bữa ăn ngon, người giàu sang ăn ngon mặt đẹp rồi thì khen chủ nhà chu đáo, ân cần, phong cách sang trọng, đáng yêu hay là chê kệch cỡm, nhố nhăng, hoặc tinh tế, nhẹ nhàng hơn thì chỉ đơn giản nhún vai không ý kiến là đủ hiểu chứ chẳng ai quan tâm món ngon hay dở vì dĩ nhiên phải ngon rồi, rồi. Nói tới nhún vai, nhớ hồi nhỏ ta học tiếng Pháp, coi sách tây nhiều ta học cái thói nhún vai y như thiệt. Sau này thấy chẳng giống ai xung quanh ta ráng bỏ, vì nhìn kỳ cục quá chừng, hehe. Người ta chẳng ý kiến về cái sự thiếu văn hóa hay thừa văn hóa (??) mà người ta chỉ nhớ để lần sau tránh tiếp xúc nếu có thể. Bở vì người ta đâu phải cha mẹ dạy con cái hay thầy cô tiểu học dạy học trò nên người ta chẳng ý kiến về cái gọi là cư xử của người khác. Và hơn nữa, ở một mức độ nào đó thì lấy gì khẳng định cái văn hóa người này hay hơn người khác, tầng lớp này hay hơn tầng lớp khác, xứ sở này hay hơn xứ sở khác nên rất khó mà nhận xét. Dĩ nhiên vẫn có những quy chuẩn chung ở mức độ nào đó, và người ta ứng xử ở mức trên chuẩn hay dưới chuẩn phụ thuộc vào học vấn, tính cách, môi trường sống và đạo đức nữa nên có thể dùng từ thiếu văn hóa, nhưng cái chuẩn này cũng không cứng nhắc, bất di bất dịch mà còn phụ thuộc vào từng xứ sở, phong tục tập quán nơi đó. Cứ cho đó là thuộc tính của họ vậy đi, nếu không phù hợp với văn hóa ứng xử của tầng lớp mình, nhóm của mình thì hạn chế tiếp xúc vậy. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Không thể thấy người ta thô lỗ mà cũng thô lỗ như họ để trừng trị họ. Nói thì hay ho lắm nhưng đôi khi gặp loại trời đất quỷ thần ta cũng không kiềm chế nổi bản thân mình mà cũng nổi khùnng, hic. No mất ngon, giận mất khôn mà. So với hồi xưa thì bi giờ ta nhịn giỏi lắm rồi đó. Ta cũng đầy tham sân si mà, hehe. 

Ngang

Người kia gọi điện nói ba em đòi đi SG mà kêu là tao đi một mình không cần đứá nào cùng đi. Ta cười thì mày mua vé cho ba mày đi. Nó nói chị nói sao vậy, ba em sao đi một mình được. Thì mua vé cho mày luôn, đưa ổng đi. Mày nói với ba mày là ba muốn khi nào đi con mua vé, con đưa ra sân bay nhưng người ta có cho ba đi hay không thì con không biết đâu đó, tao đảm bảo là ba mày biểu mày đi cùng với ổng ngay, yên tâm đi mấy người ngang chướng tao có kinh nghiệm sống với họ lắm, tại tao ngang hơn họ mà. Y như thiệt, rồi cổ gọi điện kêu là ba em kêu em đi cùng với ba, hehe.