Ngày xưa lúc bé còn nhỏ xíu, tay bé bị gì đó nên khi lên da non bé thấy ngứa nên gãi cho đã ngứa.. Má bé không cho gãi vì sợ vết thương lại bị lở miệng nữa. Nhưng mà ngứa quá thì làm sao bi giờ, hehe. Ta thấy vậy nên kêu là dì cho bé mượn cái tay để gãi đây nè. bé cứ gãi tay dì cho hết ngứa. Bé ngần ngừ kêu là tay dì đâu có sao, gãi sao mà hết ngứa. ta cười, thì cứ gãi thử coi. Bé cũng gãi tay ta, bé kêu đâu có hết ngứa. ta kêu gãi nhiều lên, gãi cật lực lên cho hết ngứa. bé ráng sức gãi tay ta, hehe. Ta kêu gãi mạnh lên mới hết ngứa. bé bặm môi ra mà gãi. Một hồi lâu bé hết ngứa thiệt, hehe. Ta kêu, lần sau khi bé thấy ngứa thì mượn ta ba hay tay má để gãi cho đỡ ngứa nhe, chớ đừng gãi chỗ vết thương, gãi một hồi rồi nó không lành bi giờ. Bé dạ thiệt to, mặt mày hớn hở, nhìn thấy cưng gì đâu.
Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017
Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017
Phái chấp nhận nhưng không được giống
Nghe chị kia kể là đi nước ngoài, ăn buffet ở nhà hàng kia. Chị đi một vòng bỏ đầy thức ăn lên dĩa, sau đó ăn không hết. Mà không phải một mình chị mà có mấy người cũng giống vậy nữa. Chị kêu nhìn thấy cái gì cũng muốn ăn. Hóa ra người ta để mứa thức ăn là do vậy. ta thấy vừa buồn cười vừa tội nghiệp nên ta mới nói lần sau chị đừng chất nhiều đồ ăn như vậy, nhìn kỳ lắm. Chị hỏi là sao hả em. ta phải chỉ là chị không biết thì đi 1 vòng nhìn sơ qua hết mấy món ăn, coi cái gì mình thích thì sau đó mới lấy dĩa hay chén để lấy món đó, mỗi lần lấy tối đa khoảng chừng 3 món thôi, thứ nhất nhìn thấy lịch sự không tham ăn tục uống, thứ 2 lỡ có ngán thì ráng chút cũng nuốt được còn ngán quá thì lỡ bỏ mứa cũng bỏ mứa ít, thứ 3 lấy ít loại đồ ăn mỗi lần, và mỗi loại 1 ít thì mùi và vị đồ ăn không trộn lẫn nhau, không làm mất hương vị của nhau. Đừng sợ hết, mà nếu lỡ có hết thì ăn món khác, có sao đâu. Thấy nhiều người giành mấy miếng ăn mà thấy khôi hài gì đâu. Đúng al2 miếng ăn al2 miếng tồi tàn/ mất đi một miếng lộn gan lên đầu. Nhớ có lần đi với cô kia, cổ lấy một đống đồ ăn ra bàn. ta hết hồn hỏi em lấy nhiều vậy ăn có hết không. Cổ kêu em với chị ăn. Ta buồn cười, lỡ rồi lần sau em đừng có lấy nhiều vậy, chị tự lấy cgho chị ăn được mà, không ai phải phục vụ ai hết. Cổ kêu chị bớt khó tính đi, gì mà khó tính vậy. Rồi cổ giải thích thêm là cơ quan cổ mỗi lần đi ăn là sếp ngồi ì ra đó mấy người múc đồ ăn ra đầy dĩa mang ra bàn rồi mấy người cùng ăn, chuyện đó bình thường mà. Ta không dám ý kiến gì luôn.
Nghĩ lung tung. Ở xứ sở này kỳ lạ lắm. Thành phần có lời ăn tiếng nói trong xã hội là những người kỳ lạ. Hoặc là cán bộ nguồn gốc từ hang Pacpo chui ra hay từ địa đạo Cuchi chui lên nên họ đem cái văn hoá rừng rú ra hay từ hang hốc lên, và do quyền sinh quyền sát trong tay nên họ áp đặt được kiểu hành xử của họ trong xã hội, tay chân dưới quyền của họ cũng thuộc thành con cháu chủng loại đó nên họ nghiễm nhiên cho là những cái quy tắc văn hoá mang từ trong rừng ra là chuẩn mực. Hoặc nếu không là cán bộ thì là nhà giàu, phần lớn giàu lên nhờ bám đít cán bộ hay nhờ bán đất đai nên họ cũng coi những quy tắc văn hoá ứng xử của cán bộ là chuẩn mực. Còn lại là những người thấp cổ bé họng. Và rồi số đông áp đảo thiểu số, vậy cho nên cái văn hoá xhcn rất là kỳ quái. Không chỉ ở trong nước, họ đem ra nước ngoài cái văn hóa đó. Bởi vì ngấm trong máu rồi và nhận thức có giới hạn nên cho dù ở xứ người cũng không thể học hỏi cái hay của xứ người. Văn hóa là chuyện cá nhân của mỗi người nên người khác không có trách nhiệm dạy dỗ hay chỉ bảo bất cứ ai. Nếu mà hay thì người ta chơi, nếu rừng rú thì người ta hạn chế giao tiếp, chỉ khi không thể tránh được thì người ta mới giao tiếp theo đúng phép lịch sự chớ trong thâm tâm người ta không cho họ là giống người ngang hàng mà chỉ có thể nghĩ thầm trong đầu là giống người còn man di mọi rợ, rừng rú như khỉ đột gì đó thôi. Nên chỉ có thể giao tiếp ở chừng mực nào đó khi không thể tránh được, vì phép lịch sự hay vì những lợi ích nào đó. Nếu tránh được thì tránh xa. Hãy nói cho tôi biết bạn của anh là ai thì tôi sẽ biết anh là ai mà. Chỉ khi gây tác động xấu tới cuộc sống của người khác nghĩa là vi phạm pháp luật thì người ta mới có những hành động cụ thể đối với người đó. Vậy cho nên cái chuẩn mực văn hóa ở cái xứ kỳ cục này mới kỳ lạ như vậy. Vậy cho nên rất khó khăn khi sống ở xã hội này với chuẩn mực văn hóa phổ biến của những xứ sở bình thường khác.
Nghĩ lung tung. Ở xứ sở này kỳ lạ lắm. Thành phần có lời ăn tiếng nói trong xã hội là những người kỳ lạ. Hoặc là cán bộ nguồn gốc từ hang Pacpo chui ra hay từ địa đạo Cuchi chui lên nên họ đem cái văn hoá rừng rú ra hay từ hang hốc lên, và do quyền sinh quyền sát trong tay nên họ áp đặt được kiểu hành xử của họ trong xã hội, tay chân dưới quyền của họ cũng thuộc thành con cháu chủng loại đó nên họ nghiễm nhiên cho là những cái quy tắc văn hoá mang từ trong rừng ra là chuẩn mực. Hoặc nếu không là cán bộ thì là nhà giàu, phần lớn giàu lên nhờ bám đít cán bộ hay nhờ bán đất đai nên họ cũng coi những quy tắc văn hoá ứng xử của cán bộ là chuẩn mực. Còn lại là những người thấp cổ bé họng. Và rồi số đông áp đảo thiểu số, vậy cho nên cái văn hoá xhcn rất là kỳ quái. Không chỉ ở trong nước, họ đem ra nước ngoài cái văn hóa đó. Bởi vì ngấm trong máu rồi và nhận thức có giới hạn nên cho dù ở xứ người cũng không thể học hỏi cái hay của xứ người. Văn hóa là chuyện cá nhân của mỗi người nên người khác không có trách nhiệm dạy dỗ hay chỉ bảo bất cứ ai. Nếu mà hay thì người ta chơi, nếu rừng rú thì người ta hạn chế giao tiếp, chỉ khi không thể tránh được thì người ta mới giao tiếp theo đúng phép lịch sự chớ trong thâm tâm người ta không cho họ là giống người ngang hàng mà chỉ có thể nghĩ thầm trong đầu là giống người còn man di mọi rợ, rừng rú như khỉ đột gì đó thôi. Nên chỉ có thể giao tiếp ở chừng mực nào đó khi không thể tránh được, vì phép lịch sự hay vì những lợi ích nào đó. Nếu tránh được thì tránh xa. Hãy nói cho tôi biết bạn của anh là ai thì tôi sẽ biết anh là ai mà. Chỉ khi gây tác động xấu tới cuộc sống của người khác nghĩa là vi phạm pháp luật thì người ta mới có những hành động cụ thể đối với người đó. Vậy cho nên cái chuẩn mực văn hóa ở cái xứ kỳ cục này mới kỳ lạ như vậy. Vậy cho nên rất khó khăn khi sống ở xã hội này với chuẩn mực văn hóa phổ biến của những xứ sở bình thường khác.
Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017
Rảnh
Rảnh, coi thấy cô diễn viên kia cứng tuổi rồi mới lấy chồng, chồng cổ vừa trẻ vừa đẹp trai vừa giỏi. Tuổi hơi lớn rồi mà lấy chồng xong đẻ liền đứa con nữa mới hay. Người đâu mà cái gì cũng có. Đã đẹp, giỏi và giàu thì ế chồng đi cho thiên hạ thấy đỡ ganh tỵ, đằng này lại lấy chồng trẻ, đẹp mà còn giỏi nữa thì thiên hạ đôi ba người đã ganh tỵ lại càng tức. Nếu mà không đẻ được con thì thiên hạ ganh tỵ có chỗ nói ra nói vào, để đỡ tức đằng này lại đẻ rột ra đứa con, dĩ nhiên là đẹp rồi thì thiên hạ ganh tỵ lại càng ganh tỵ thêm. Thiên hạ ganh tỵ thấy trời sao bất công, người được cho nhiều, kẻ được ít tẹo hà. Vậy nên người ta nói tùm lum. Thấy dễ sợ thiệt. Trời cũng công bằng đó mà, trời đã cho thì trời bắt phải chịu. Phải đủ khí phách, bản lãnh thì trời mới cho. Còn không thì thôi vậy. Thấy sao người ta rảnh thiệt. ta cũng rảnh nên đi coi ba cái đó, hehe. Cao chê ngỗng, thấp chê lùm, lớn chê béo tròn béo trục, gầy chê xương sống, xương sườn bày ra. Cái gì cũng nói được hết. Hơn thì người ta ghét, thua thì người ta khinh. Đúng là rảnh.
Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017
Lại giỏi nữa rồi
Thấy mấy người kia mua cái smart watch rồi kể là đồng bộ hóa thì có thể định vị người đeo nó, thậm chí nghe được người đó nói chuyện, rồi kêu là mua cho chồng nghe để nghe lén. Ta cười, chi cho mệt vậy. Nghe lén để làm gì? Mấy người kia trố mắt nhìn ta như ta từ trên trời rơi xuống vậy đó. Ta cười, nghe rồi lại suy nghĩ lại mệt nữa, coi như không biết đi, hehe. Nếu ổng thích thì ổng kể cho nghe, không thích thì thôi. Vấn đề là tạo được lòng tin cho nhau, là chỗ dựa cho nhau thì tức khắc khỏi hỏi cũng kể. Còn khi đã muốn không kể thì coi như đó là sự riêng tư của người ta đi. Xác nhận trên đời này ai cũng có một khoảng trống riêng nào nó đừng có chui vào nếu không được welcome; tùy người ta mà cũng tùy vào chính bản thân mình mà khoàng trống đó có thể lớn mà cũng có thể nhỏ bằng zero. Kệ đi. Ngây thơ 1 chút, ngu si 1 chút có khi lại đáng yêu hơn 1 chút đó mà, cần gì phải cứ tỏ ra là người giỏi giang, trên thông thiên văn dưới tường địa lý chi cho mệt vậy kà. Đó là nói đối với người thông minh chớ đần đần như ta thì muốn giỏi giang cũng kiếm đâu ra giỏi giang. Đối với dân công nghệ thì ba cái thứ công nghệ này là đồ chơi cho vui chớ muốn nghe lén, chụp lén thiếu gì cách. Vấn đề là có được ba cái thông tin đó rồi để làm gì chớ không phải là làm như thế nào để có được mấy thông tin đó.
Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017
Sao mà thua
Thấy cái vụ cán bộ mua bằng của Mỹ, rồi thấy Mỹ giới thiệu phim Viêtnam war, kêu là đó không phải là defeat mà là failure gì đó, ta thấy đâu có đúng. Ông vua cũng thằng khùng mà. Gặp dân xứ này nửa người, nửa ngợm, nửa đười ươi cộng thêm dân Mỹ la um sùm sao bắt con tao, bồ tao, vô cái đám rừng rú đó làm gì, nó ở xa lắc tít mù khơi đó thì đâu có chết chóc gì nước Mỹ, con tao chết ai đền. Vậy nên Mỹ bỏ chạy đó mà. Nhưng thiệt tình Mỹ lời mà chớ đâu có lỗ. Bán cái miếng giấy giẻ rách đó tệ lắm cũng vài trăm $$, mắc thì vài ngàn $$, chưa nói tới cái chuyện bán được vé máy bay bay qua bay về, mướn nhà, hay mua nhà ở đó, xài dịch vụ của Mỹ trong thồi gian ăn chơi chờ mua miếng giẻ rách đó. Đã vậy rồi về còn treo trang trọng giữa nhà, còn đi khoe khắp nơi không chỉ trong nhà ngoài ngõ mà còn ra khắp thế giới nữa mới kinh dị. Quảng cáo không công cho nó mà còn hãnh diện vô lối. Đó là chưa kể có khi còn làm cò mồi cho mấy cái diploma mill kiểu đó bán thêm được ít nhất vài chục cái khác nữa chớ. Mua 1 cái máy in với mấy tờ giấy in ra rột 1 cái bán mấy trăm, mấy ngàn $$. Kinh doanh kiểu đó sướng gì đâu. Vậy mà kêu Mỹ thua cái gì, thắng đậm luôn chớ. Có ai bán giấy lộn mà tính bằng tờ, mà giá vài trăm $$, vài ngàn $$ mà tụi nó đem vê treo trang trọng giữa nhà, chưa kể chuyền tay nhau nhau tấm tắc khen, rồi còn bổ nhiệm chức này chức nọ nữa. Kinh doanh vậy mới kinh doanh doanh chớ.
Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017
Nói tùm lum
Đọc đâu đó thấy người ta viết khen chê chữ giản thể so với chữ phồn thể, dĩ nhiên người nói tiếng China mẹ đẻ viết rồi người ta dịch ra tiếng Việt chớ không phải là người Việt viết. Thiệt tình ta chẳng care ba cái này vì ta chỉ học tiếng China để dùng nên nó gì thì kệ nó chẳng ăn nhập gì với ta, với lại ở thời đại AI thì chữ tượng hình có phần nào đó hạn chế việc truyền nhận và tiếp cận thông tin nên có giản hay phồn cũng đều có mặt hạn chế. Chẳng qua coi mấy cái đó thì nhớ được thêm mấy cái chữ China thôi mà, vậy nên ta mới coi. Có nhiều cách để nhét chữ vô đầu đó mà. Như người ta nói chữ ai (yêu) là yêu mà không có trái tim là đồ gian xảo hay là người máy gì đó, có thể là người cải cách thiệt tình nghĩ là yêu dĩ nhiên bằng trái tim nên bỏ nó đi cũng được, viết chi cho nó nhiều cho mất công, đã nghĩ tới yêu là tức khắc nghĩ tới trái tim chớ không phải là người máy không có trái tim cũng yêu được nếu lập trình cho yêu đó mà, cũng như chữ mian ( mỳ) mỳ mà không làm bằng bột mì mà chỉ có cái bề mặt nên giờ toàn hàng giả, nhưng có thể người tạo dựng chữ giản thể lại cho rằng đã là mì thì nhất thiết phải làm bằng bột mì nên bỏ quách nó đi cho gọn, nghĩa là có mà không có, ý khi đọc tới chữ mỳ là trong đầu nghĩ tới lúa mỳ rồi nên có thấy hay không thấy chữ đó cũng là có chữ đó trong đó. Đại khái chắc là vậy đó nên người ta mới bỏ những cái đó. Nói như thiệt làm như chui từ trong đầu mấy ổng ra vậy đó. Thiệt tình chữ giản thể là cải cách nửa vời nên nói chung chẳng có hiệu quả bao nhiêu, do rảnh không biết làm gì đó mà, chớ cải cách tới nơi tới chốn từ chữ tượng hình thành chữ tượng thanh thì mới đáng làm. Nói như thiệt vậy đó, làm như mình giỏi lắm vậy đó. Lỡ gặp mấy ông China bảo thủ ổng xịt chó cắn chạy tét gót luôn cho chừa cái thói bon chen, hehe. Nhưng thiệt sự đôi khi chuyện người thì sáng, chuyện mình thì tối đó mà. Đôi lúc mấy ông China chuyện mình mà mình không biết hoặc biết thì lại không biết làm gì để gỡ nó vì còn trăm thứ bà dằn mà người ngoài không thể cảm nhận nên nói chuyện người thì dễ mà khi thành chuyện mình thì bí luôn đó mà, hehe. Giống như hai người bí mật yêu nhau dĩ nhiên đàng hoàng chính đáng mà người ngoài nếu đã biết thì biết rồi nhưng chuyện người ta thì của người ta chớ có phải chuyện mình đâu mà xía vô, còn người không biết thì dĩ nhiên chẳng biết rồi, chỉ có người trong cuộc mới không biết nên tiếp tục tiến triển như thế nào đây. Kệ đi, ai rảnh thì kệ họ, giống như ta rảnh nói chuyện chữ China dó mà Người xứ ngoài dùng chữ tượng thanh quen rồi, trong tư duy họ khi tiếp cận với chữ China là thâm nhập vào một trong các kiểu tư duy của những người cổ xưa nên họ cảm thầy kỳ lạ đó mà. Giống như couple đó, người ta biết thì thấy kỳ lạ, hehe.
Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017
Thời kỳ gian lận
Hồi xưa chỉ có thể copy bài của người khác để có thể có điểm cao. Bi giờ tụi nhỏ có nhiều cách gian lận để có điểm cao, hay ho thiệt. Có mấy đứa nhóc cô cho viết đoạn văn ngắn bằng tiếng Anh, tụi nó mở google translate và cứ vậy type tiếng Việt rồi chép tiêng Anh vô tập. Có đứa còn láu cá hơn, có câu dịch tiếng Anh xong rồi nó type vô lại để dịch ngược lại coi đúng không, nếu đúng thì mới chép vô máy. Người khác thì thấy điện thoại sao tiền lên tới mấy trăm ngàn nên không trả tiền, hóa ra con cái học lớp 2, lớp 3, lớp 4 gì đó gọi ra tổng đài 1080 hay cái quái quỷ gì đó hỏi lời giải cho bài tập ở nhà. Trên mạng có cả đống chỗ giải bài tập chỉ cần cào nạp tiền điện thoại xong là có lời giải. Sách bài tập thì phía sau có lời đáp số hoặc cả lời giải. Đó là chưa nói tới chuyện đi học thêm mà tụi nó chỉ care việc thầy cô dạy thêm cho bài tập rồi gỉai bài tập. Đó là cấp bậc phổ thông. Còn cấp bậc đại học cũng chẳng khá gì hơn. Luận văn tốt nghiệp, tiểu luận môn học thì hcỉ có copy qua rồi copy lại. Thậm chí luận án của thầy cô còn copy đầy nhóc mới ghê. Hóa ra bi giờ mấy người bỏ học chắc là người giỏi. Đúng là khôi hài. Hồi xưa ta đi làm, có mấy chị học từ xa quản trị kinh doanh nhờ ta giải bài tập, ta thiệt thà hướng dẫn kỹ lưỡng vì nghĩ là chắc khó nên không làm được. Hóa ra sau đó ta mới biết là kiếm đâu ra cái đề thi rồi kêu ta giải giùm mới ghê. Sau đó ta biết trò đó nhưng ta cũng giải nhưng mà ta toàn dùng chữ viết tắt và hàng trăm ký hiệu riêng và viết rất vắn tắt. Nói chung nếu hiểu bài mà không thông minh lắm thì đọc cũng hiểu mà nhưng mà đâu có ai học để làm gì đâu. Sau đó họ tởn tới gài nên không nhờ nữa. Vậy nên giờ thấy đứa nhỏ nào có điểm cao, người lớn nào có bằng cấp cao, có chức vị cao thì lỡ hỏi 1 câu thì phải hỏi thêm 3, 4, 5 câu nữa là lòi ra ngay, là biết hàng thiệt hay hàng fake liền hà còn không thôi thì đừng có hỏi gì hết, chớ đừng có mở miệng hỏi 1 câu rồi cho là giỏi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)