Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018

Nhớ má

Tự nhiên làng xàng sao lòi ra cái này

Lòng tin

Có mấy người nghe nói là bitcoin gì đó rồi cũng lên mạng mua bán gì đó nhưng không biết tiếng Anh, không biết giao dịch ra sao nên tới hỏi ta chỉ cách, làm như ta là siêu nhân không bằng, cái thứ quỷ quái gì cũng biết. Tại họ biết ta hồi xưa làm ngân hàng nên nghĩ là biết đó mà. Dĩ nhiên ba cái mua bán này thì có gì khó, chẳng qua ta không care. Ta kêu buôn bán toàn tiếng Anh mà không đọc được tiếng Anh thì chết bi giờ, tiếng Việt rành mà đọc có khi còn chưa thông còn bị lừa lên lừa xuống mà đây là tiếng Anh nữa mới kinh dị. Thiệt tình ta chằng care ba cái này nên chẳng chơi, mà cũng chẳng rảnh để chơi ba cái đó. Ta không có số làm giàu mà, ta chỉ có số giúp người khác làm giàu thôi, thầy nói rồi mà, vậy mới ghê. Vậy nên làm tới đâu xài tới đó. Mai mốt già chắc đi kiếm cái nón đi hát rong kiếm cơm quá, sợ hát nghe như mèo hen kêu thì người ta chạy tán loạn.
Thôi không nói tào lao thiên địa nữa, nói về cái vụ bitcoin. Thiên hạ lên đồng vì bitcoin. Có mấy người còn kêu ráp máy đi đào bitcoin, ta kêu mua ít nhất 6 cái card màn hình, tối thiểu 7 triệu 1 cái là 42 triệu, chưa kể  main, cpu, ram... nữa, mà lỡ đào thì phải cả chục máy cùng đào mới hiệu quả, đào 6 tháng thì quăng máy vì lúc đó nó già nên ăn điện chết bà luôn, cứ nhẩm đi rồi coi có nên đào không, Còn thích thì lên mạng mà mua bán, nều có bị mất tiền cũng không sao coi như học phí đó mà, chuyện nhỏ, bỏ đi, khỏi tiếc chi cho nhức đầu, cái gì cũng phải học mà, thông minh, có kiến thức nền tảng tốt thì học phí ít, còn đần độn, kiến thức ba rọi thì học phí nhiều, có gì mà lăn tăn.
Mà cũng hay thiệt, người ta chẳng biết cha nội nào là cha đẻ bitcoin, rồi cũng cóc cần biết nó có đăng ký hay có cái tổ chức hay cá nhân hay công ty bảo hiểm nào bảo hiểm, tái bảo hiểm tính chính danh hay rủi ro cho nó vậy mà thiên hạ cắm đầu cắm cổ lao vô đó, y như lên đồng, thấy vui thiệt đó. Dĩ nhiên, giá trị nhỏ thì như trò giải trí đó mà, mất thì tặc lưỡi phát là xong,coi như xui đi,  chớ giá trị lớn thì cũng hơi buồn cười. Dĩ nhiên những tổ chức cá nhân bán qua bán lại cái loại đó cũng chịu trách nhiệm phần nào về những cái họ bán đó mà. Còn thực tình cái loại vật chất ảo đó thì chẳng thấy nó như thế nào, mà cũng chẳng có ai chịu trách nhiệm về nó. Chẳng hạn như vàng, kim cương... là vật chất thực trong tự nhiên, có thể cân đong đo đếm và rờ được, thì giá trị nó lên lên xuống phụ thuộc tùm lum thứ. Máy móc, thiết bị là vật chất thực do con người tạo ra từ những cái có trong tự nhiên và người tạo ra chúng chiụ trách nhiệm về giá trị và chất lượng của nó trong hạn định nào đó. Còn tiền là cái người tạo ra, và thường là chính phủ chịu trách nhiệm về chất lượng và giá trị của nó, có chữ ký của thống đốc ngân hàng trên đó mà, ý là đây là tờ giấy nợ mà ổng thay mặt chịu trách nhiệm về giá trị của nó. Chỉ co đồng tiền ở mấy xứ xhcn là không có chữ ký ký của thống đốc, nghĩa là dân ngu khu đen chịu trách nhiệm về nó, còn cán bộ chắc chỉ để thụ hưởng nó thôi. Còn cái đồng tiền ảo này do con người tạo ra nó như là sản phẩm công nghiệp hay là tiền chớ không phải là sản phẩm tự nhiên như vàng, kim cương, nhưng mà người ta chẳng biết ai tạo ra nó rồi chịu trách nhiệm về nó như thế nào. Nếu ít thì chẳng sao cả, coi như trò giải trí thôi, nhưng nếu là nhiều thì cũng hơi buồn cười. Con người ta dễ tin, và người ta kinh doanh ngon lành trên cái gọi là lòng tin từ những cái mơ hồ. Vậy cho nên tới giờ nó phát triển quá mạnh nên người ta cũng sợ lại càng không dám tiết lộ thông tin cha đẻ của nó, hay những ràng buộc gì đó, sợ người ta lỡ điên cuồng với nó mà biết những cái gì về nó mà có thể làm họ vỡ mộng thì coi như nổ bùm luôn, lúc đó có trời cứu.  Chớ dân gạo cội, sạn trong đầu to bằng cái trứng gà thì chẳng lẽ không biết. 

Thứ Ba, 2 tháng 1, 2018

Ngày đầu năm

Khách hàng ngồi nói chuyện linh tinh, ổng kể là mấy người rủ đi học nhảy. Ta xúi , ừ, mấy anh chị đi cho vui đi, cũng như đi bộ đó mà, như jogging đó mà, mà có nhạc nữa, chớ kêu jogging thì mọi người làm biếng. Dễ mà, không biết đi thì người ta dìu đi, nhưng mà mấy anh phải biết để dìu người khác, chớ phụ nữ thì không biết cũng được. Với lại người ta tiền thì mình lùi, người ta lùi thì mình tiến, đừng có lanh chanh thì ok hết. Ai rảnh hơi đâu mà nhìn người khác chi, Ta chọc, chỉ sợ mấy anh chị nhảy nghiêm túc không nhảy mà tào lao rồi lại lục đục chuyện nhà chuyện cửa thì mệt, thôi anh về rủ bà xã đi học chung luôn đi. Ổng cười, sợ bả ghiền hơn anh nữa thì mệt đa. Ổng hỏi, em có biết nhảy không. ta cười, khỏi đi cái món đó em không ham. Nghe mấy bài nhạc China, tình cờ nghe lại mấy bài từ thập niên 80-90, nhờ ngày xưa. Hồi học cấp 3, thập niên 80 đó, mấy đứa trong lớp rủ nhau trốn học đi học nhảy mới ghê. Dĩ nhiên ta không thoát, trốn thì phải trốn cả băng nhóm chớ đâu có lẻ lẻ. May mà trốn mới 2, 3 bữa gì đó thì thôi. Ngày xưa đi làm, lâu lâu có tiệc tùng gì đó rồi nhảy nhót gì đó. Có mấy người đàng hoàng thì không sao, lần kia gặp mấy loại tào lao xịt bợp gì đó, ta thề luôn không bao giờ tham gia cái món này nữa. Mà mặt ta đần đần nên khi ta nói em không biết nhảy thì ai mà chẳng tin, cho xong đi. Giờ thì ta không biết thiệt luôn. Ngày đó, mấy chị trong cơ quan cứ kêu, Uyen trang điểm đi làm đi, mấy đứa nhỏ thì kêu chị trang điểm đi làm đi, chị mà trang điểm thì trong cơ quan này, chị nói ai cũng nghe lời hết. Trời, ta chọc tụi nó, giám đốc cũng nghe lời hả. Tụi nó chắc nịch, nghe lời tuốt. Tại ta lèo phèo đó mà. Thời gian đầu mới đi làm ta cũng trang điểm, vì sợ đó mà, nhưng sau đó hết sợ thì thôi. Tại ta làm biếng thí mồ, suốt ngày tô tô vẽ vẽ rồi rửa cho sạch, trời, ta thấy sao mà cực vậy, Tại ta thấy không cần tới mấy cái đó ta cũng hoàn thành công việc mà. Suốt ngày soi gương riết rồi không có thời gian và đầu óc để học hành nghiên cứu mấy cái khác đó mà. Mà ta thích mấy cái khác hơn nhiều. Học ngoại ngữ nè, học lập trình nè, đi chơi nè, đi uống café, hát karaoke, đi coi phim, nghiên cứu mấy cái về khoa học, kinh tế, văn hóa, chính trị. Nhức đầu quá thì may áo, váy gì đó để khỏi suy nghĩ. Nhiêu đó cũng đã không có thời gian để ngủ nữa, cái gì thì gì chứ ta ráng hết sức để không xâm phạm vô thời gian ngủ của ta. Ai đó khoe ngày ngủ mấy tiếng còn lại học hành gì đó thì ta không ham, ta chỉ ham ngủ đủ giấc. Vậy mà nhiều khi công việc mệt lử, nhất là mùa quyết toán hay thay đổi chương trình gì đó, đi làm về mệt ta leo thẳng lên giường ngủ không buồn thay đồ luôn. Vậy mà có bữa nằm đó mí mắt nặng trĩu xuống đau ê ẩm mà không ngủ được, nằm một lúc rồi thiếp đi lúc nào không biết. sáng dậy sớm rồi tắm rửa làm gì đó thì làm. Những bữa đỡ hơn có thời kỳ vê nhà ta làm một tô cơm chan xì dầu lùa vô miệng cho xong, mệt đến nỗi ngửi mùi đồ ăn là chịu không thấu. 

구창모 - 희나리 (1985年)

Chất giọng

Người kia thấy ta nghe nhạc China, hỏi là bữa nay chuyển hệ hả, định qua China hả? Tại vì trước giờ ta học tiếng  Anh, Pháp mà thấy ta vẫn ngồi nguyên xi một chỗ đó mà. ta mắc cười, học tiếng China thì nghe nhạc China cho nó thấm cái giọng điệu người ta nói thì khi mình học nói sẽ dễ bắt chước hơn. Thiệt tình là giọng China phụ âm rít hơi nhiều nên nghe hơi chát chúa, với lại dấu giọng nữa càng làm chát chúa hơn, nên người ta nghe không quen dễ bị nhức đầu, nghe nói chuyện cứ tưởng đang cãi nhau ỏm tỏi gì đó, chỉ có cách là nghe hát tiếng China cho nó nhập tâm rồi khi học sẽ dễ hơn. Giống như hảo nhưng không phải đọc như hảo tiếng việt mà là hảo tiếng China. Vì bài hát có nhịp điệu nên cho dù chát hay rít thì cũng dễ đi vô lòng người hơn mà. Nghe nói mà muốn quýnh gì đâu, phải vậy không nè. Chớ trước giờ nghe nhạc tiếng Anh với tiếng Pháp để thấm cái chất giọng và âm điệu của họ để phát âm chó đúng đó mà. Ví dụ như từ r trong tiếng Pháp nói nghe dễ thương gì đâu, tiếng Tây ban nha thì r và rr thì rung lưỡi đặc trưng chỉ cần nghe người da hơi ngăm ngăm phát âm r là đoán người ta có thể đang nói tiếng Tậy ban nha, VN thì r đọc rung nhẹ hơn. Bắc kỳ nói ngọng thì không có khái niệm r là gì rồi, tại vì tự nhiên sực nhớ tới ông giáo sĩ gì đó muốn đồng hóa cho cả dân tộc này nói ngọng r như d hay gi y như ổng đó mà. 

Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018

Năm mới


Kỳ cục thiệt

Tết tây, là chuẩn bị tới tết ta. Năm nào gần tới tết cũng bắt đầu dọn dẹp từ đầu tháng chạp chớ để gần tới tết mà dọn thì tết đổ bịnh luôn. má thấy loay hoay dọn má cũng dọn dẹp chỗ bàn ăn của má, tủ đầu giường mà mấy người xưa hay gọi là table de nuit, bồn rửa tay của má. Dĩ nhiên để má làm việc để vận động đó mà chớ ta quơ tay 1 phát là xong mà. Năm nay má khộng còn để mà chuẩn bị tết nữa. Tự nhiên ta chẳng muốn lên mạng nói gì hết, không đổi ảnh tường, không muốn làm gì. Nói chung tâm trạng hơi u ám thì tránh đi để khỏi làm mất không khí vui vẻ của mọi người đó mà. Tại vì thương má lắm nên mới nhớ mà. Thương lắm nên mới đau lắm đó mà. Thương ít chắc ít đau hơn. Không nhớ ngày xưa ta sống sót kiểu gì khi người ta ra đi như má đó. Chắc thương không bằng thương má nên nhớ sơ sơ chớ không thôi chắc ta cũng khóc sưng mắt chớ. Ta mà khóc thì không giấu được ai mà, tại mắt to, mí mắt cũng to nên khóc chút là  thấy mí sưng húp đó mà. Người cái gì cũng to, mắt to, mũi to, trán dồ, miệng to mà cái mặt nhỏ, kỳ cục thiệt. Tự nhiên tết nhất nói chuyện nhớ với khóc, ta đúng là dô diên thiệt.