Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2017

2017

Năm buồn nhất trong đời.

Thứ Tư, 27 tháng 12, 2017

Pha học

Nghe mấy người kia coi cái gì đó rồi nói là mấy người sống với nhau càng lâu thì càng giống nhau, càng có tướng phu thê gì đó. Ta mắc cười, ăn cùng thứ như nhau, ngủ nghê như nhau riết thì mặt không có nọng như nhau thì mới lạ, chớ phu với chẳng thê cái gì. Mấy người đó cãi là người ta phân tích do hòa hợp tính cách gì đó nên biến đổi gì đó, rồi đưa coi mấy cái hình gì gì đó. Ta buồn cười, trời sao người ta không phân tích cái lỗ mũi coi, phân tích cái lỗ tai coi có giống nhau không mà chỉ phân tích mỗi cái mặt, 2 cái thứ này ít thay đổi mà, với lại giống nhau cái lỗ mũi với cái lỗ tai thì hơi hiếm. Nói rồi mà, chế độ ăn uống giống nhau riết thì mặt mập giống nhau, chảy xệ xuống hết hay ốm đói giống nhau teo riết thì không giống nhau thì giống người khác hay sao chớ có gì đâu mà phải phân với tích chi cho mệt. Với lại con người ta nếu đẹp thì thường thấy mình đẹp nên nhìn người có nào đó nét giống giống mình thì cho là  người đó đẹp, nên kết nhau thôi, còn người xấu thì biết mình xấu nhưng lại bị hạn chế khả năng lựa chọn người đẹp nên cũng kiếm người giông giống mình luôn. Trừ trường hợp giải phẩu thẩm mỹ thì không biết. Vậy nên tướng phu thê gần như là chuyện tất nhiên. Rồi lấy nhau ăn uống giống nhau, toàn chất kích thích tăng trưởng tồn dư trong thịt cá gì đó nên mặt phị ra một đống như nhau luôn thì lại càng giống nhau. Có gì mà phải nhờ khoa học để giải thích chi cho mệt. 

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

đúng là đồ nhiều chuyện

Coi đâu đó thấy mấy người VN, China nói tiếng Anh hoa chân muá tay gì đó, ta thấy ngạc nhiên. Dĩ nhiên đôi lúc có thể dùng thêm bộ phận cơ thể để chứng tỏ thái độ hay tình cảm gì đó trong nói chuyện nhưng cần hạn chế ở mức tối thiểu, nghĩa là những động tác bằng tay chỉ nên thật cần thiết mới dùng. Bình thường khi nói 1 ngoại ngữ mà chưa làm chủ nó thường người ta dùng thêm những thứ bổ trợ như là body language. Việc đó giống như là bản năng thôi mà, không cần care. Chẳng hạn như khi nó nó thật là to người ta có thể làm động tác để minh họa là nó to như thế nào vì có thể người ta không tin tưởng lắm vào khả năng ngôn ngữ của họ. Nhưng nếu sử dụng quá nhiều động tác tay chân thì nhìn vô thấy rất là mắc cười. Mà những người trong clip nói tiếng Anh đó thì không phải là những kẻ vô danh tiểu tốt như ta nên ta mới ngạc nhiên là tại sao họ không được tư vấn là nên làm chủ ngôn ngữ cơ thể khi giao tiếp nếu họ không đủ nhận thức để hiểu được vấn đề đó. Vì đó là thể hiện đẳng cấp mà. Nếu thật sự có đẳng cấp thị họ tự biết điều đó, nếu chưa kịp hiểu điều đó vì nhiều lý do như môi trường giáo dục, môi trường sống của họ thì có thể nhờ tư vấn chỉ dạy mà, trên đời này đâu có ai toàn tài. Nhân vô thập toàn mà. 

Giống nhau thiệt

Bật ti vi lên thấy cái phim China kia, cô con dâu gắp đồ ăn bỏ vô chén má chồng để lấy lòng má chồng đó mà, ta thấy sao giống VN dễ sợ. VN lẫn China. 2 thằng này sao giống nhau quá thể vậy mà ghét nhau, chắc thấy cái xấu của nhau trong mình nên ghét đó mà. Giống cái kiểu gắp thức ăn bỏ vô chén người khác đó. Ta thấy dơ dơ ghê ghê làm sao đó, với lại có vẻ cưỡng bức ăn uống nữa. Lỡ người ta không thích ăn món đó thì sao, chẳng lẽ bỏ ra lại hay là quăng xuống đất. Nhưng cái chính là thấy dơ dơ. Người ta còn vừa nhai vừa nói nữa mới thấy kỳ lạ. Lỡ mà có chuyện khoáí chí mà cười chắc phun cơm vô mặt người khác quá, Chắc là  do ta kỳ lạ không giống ai chớ không phải người ta kỳ lạ. Tại vì ai cũng vậy mà. Từ nhỏ tới lớn hình như chưa bao giờ khi ăn cơm ta gặp đồ ăn bỏ vô chén ai hết, tại vì ta cảm thấy dơ với lại sợ người ta không thích mà ráng ăn thì tội nghiệp. Chắc mọi người đều cho ta là người tham lam chỉ biết ăn phần mình chớ không nghĩ tới ai.

Thứ Hai, 25 tháng 12, 2017

Kỳ quái

Thiệt tình đi công chuyện thì ta cứ cắm đầu mà đi ít để ít xung quanh. Bữa kia tình cờ nhìn mấy cái quán café ta mới thấy sao cái xứ này kinh dị thiệt. Trong giờ làm việc mà người ta ngồi đồng ở quán café nhiều thiệt. Mà số lượng quán café cũng thiệt là nhiều. Kỳ lạ ở chỗ là cái tỉnh lẻ này chẳng có khách du lịch gì nhiều mà người đâu lắm mà uống café trong giờ làm việc. Kỳ lạ nữa là cái xứ này kinh tế chẳng phát triển gì mà tiền đâu người ta ngồi đồng quán café hết ngày này tới tháng khác rồi qua năm nọ. Mà trong giờ làm việc mà ăn mặt đẹp đẽ ngồi phơi mặt hết ngày này tháng nọ ở quán café bộ không thấy mắc cỡ hay sao ta. Hay bởi ta là người kỳ cục nên mới thấy mấy cái đó kỳ cục còn mấy người khác thấy đó là việc bình thường, thậm chí còn hãnh diện nữa chớ. Chỉ có giàu, sành điệu, mới ngồi đồng ở đó suốt ngày này tháng nọ. Xứ sở này nhiều chuyện hay ho thiệt.

Phát âm

Coi thấy người ta nói người này, người kia nói tiếng Anh như người bản xứ, nhớ ngày xưa tự học tiếng Anh. Lúc đó làm gì có internet, cũng chưa có đĩa CD, cassette thì mắc đâu phải nhà nào cũng có thể mua được, ta tự luyện tiếng Anh chay. Sau nhờ thầy ta dạy tiếng Pháp nghe coi thử ta nói có đúng không, thầy buồn cười kêu là nói như tiếng Pháp, rồi khuyên ra lớp thầy luyện giọng thêm đi. Đi học thì ta mới biết ta nói sai chủ yếu là không nhấn trọng âm, vì tiếng Pháp không có cái vụ này. mà tiếng Anh thì trọng âm rất quan trọng. Tuy vậy ta cũng lớp học lớp nhảy chớ không học liên tục, học một lớp bỏ 1 lớp hay học 1 lớp bỏ 2 lớp gì đó. Hơn nữa khi ta bí thì ta chơi luôn tiếng Pháp vì viết na ná, nên lỡ nói sai thì người ta cũng có thể hiểu đại đại mà. Tới tận bây giò ta nói cũng có cái kiểu gì đó của tiếng Pháp, dĩ nhiên vẫn biết nhấn trọng âm cho đúng chớ không đến nỗi ngu si như hồi xưa. Là tiếng Anh giọng Pháp, cũng may là  không giống kiểu Việt nam. Giờ học tiếng China ta không biết ta nói tiếng China giọng gì nữa, mới biết chút ít hà nên cũng chưa xác định được được là giọng ta có giống người China nói không hay là có khi lại giống thổ dân ở China nói mới kỳ. Mấy phần mềm kiểm tra phát âm cho ta pass cũng phải tới trên 80% mà, nghĩa là nói máy hiểu chớ người có hiểu không thì không biết nữa. Bữa nào đi China chơi coi thử nói người ta nghe có hiểu không. Nhớ hồi đi Pháp chơi, ta bày đặt nói tiếng Pháp, người Pháp nghe thấy vậy thì nói tiếng Pháp đặc sệt làm ta nghe điếc luôn, vì nói nhanh và nuốt chữ tùm lum. ta cũng hơi phấn khởi vì điều đó chứng tỏ ta nói tiếng Pháp với giọng có thể hiểu được nên họ nghĩ ta rành tiếng Pháp nên nói bình thường với ta chớ không  thôi thì họ nói với ta như ta là người mới học tiếng Pháp. Lúc đó ta sợ quá nín luôn chuyển qua nói tiếng Anh, coi như ta dùng ngoại ngữ, họ cũng dùng ngoại ngữ đó mà nhưng họ nói tiếng Anh xịn hơn ta nhiều. thỉnh thoảng ta chêm vài câu tiếng Pháp.thôi. Sợ là sợ hiểu lần thì kẹt chớ không sợ gì hết. Lại nói tiếng China. Tiếng Việt ta nói dấu hỏi với dấu ngã lộn tùm lum, có khi còn lộn với dấu nặng mới ghê. nhưng viết thì ít lộn.  Giờ học tiếng China cũng có cái dấu dấu như dấu hỏi đó, xuống rồi lên gì đó, ta bị mắc 20% còn lại chủ yếu là cái dấu này. Đúng là trời phạt ta cho đáng đời ta, ai biểu đâm đầu vô cái thứ khó nhằn với ta chớ, nhưng chắc là người ta nghe cũng hiểu mà, vì máy móc cũng thỉnh thoảng cho ta qua mấy cái dấu trời gầm này mà. Hơn nữa người thì dễ hiểu hơn chớ không cứng nhắc như máy móc. Ráng lắm rồi đó, thiệt tình cũng chẳng biết ráng thêm như thế nào. Coi như ai cũng có tật gì đó mà. Lại tự biện minh nữa rồi. Còn ba cái khác như ing chẳng hạn thì ta chuyển luôn thành inh cũng được mà, kệ đi chớ nói ing như iêng hay cái kiểu quái quỷ gì đó ta nghe không thích. Người gì mà kỳ cục, nói theo kiểu mình thích chớ hỏng nói theo kiểu người ta nói, lỡ người ta nghe không hiểu chắc đổ thừa cho lỗi người ta vì cái tội không chịu ráng nghe. Kệ đi. Bữa nào rành rành chút ghi âm lại rồi nghe coi thử mình nói giống China thứ thiệt hay China thổ dân, chắc là giống China thổ dân hơn. 

Thứ Sáu, 22 tháng 12, 2017

Nói tùm lum

Người kia khoe đứa cháu tặng khăn quàng cổ. Ta hỏi là nó đan phải không. Chị nói ừ, sao biết. Tại vì đan toàn mũi xuống không hà nên nhìn là biết mới biết đan. Lỡ chỉ đan mỗi mũi xuống thì chơi luôn len sợi thiệt to cho nó thấy đúng kiểu thô xì luôn, nhưng mà khăn dành cho nữ thì lại hơi kẹt. Mà ta không hiểu tại sao khăn nào cũng có mấy cái sợi rua rua ở đầu cái khăn để làm gì, chắc mắt ta có vấn đề nên nhìn ba cái lua rua đó thấy không đẹp chớ ai cũng thấy đẹp nên người ta mới làm vậy đó mà. Ta là cái giống kỳ cục đó mà. Ta mà móc khăn thì dẹp ba cái dây nhợ lòng thòng đó đi, lỡ mà có dây nhợ lòng thòng thì thắt mấy cái bông rơi nhỏ xíu nối với nhau chớ không để chỏng chơ mấy sợi lòng thòng như vậy. mà ngồi làm mấy cái bông nhí nhí đó thì làm biếng nên bỏ qua luôn. KHi nào siêng cực kỳ mới tẩn mẩn ngồi làm. Lỡ ẹo thì ẹo tới nơi luôn chớ không ẹo nửa chừng.