Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017

Rảnh mà

Coi cái bài kia về ngành công nghiệp sản xuất đồ jean, nhớ chuyện ngày xưa. Bữa bảo vệ luận văn tốt nghiệp, trong giờ giải lao nghe thầy giáo trong ban giám khảo kể chuyện là người kia làm đề tài về cây bông mà ban giám khảo hỏi cây bông lý tưởng là như thế nào mà bạn đó không biết, vì đó là điều hiển nhiên phải biết. Ta bon chen, dễ vậy mà không biết heng thầy. Tại vì ta làm đề tài khác mà, đề tài thuốc kích thích tăng trưởng đó mà chớ có liên quan gì tới mấy cây đó đâu, hơn nữa ta bảo vệ ở hội đồng khác chớ không phải hội đồng của thầy, thầy biết vậy nên mới hỏi chớ em biết cây bông lý tưởng là như thế nào không, chắc để trị ta cái tội lanh chanh bon chen đó, hehe. Ta cười, em biết nên em mới nói mà. Thấy hỏi lại vậy thì em nói đi. Ta cười, cây bông lý tưởng là cây bông cho ra lá vàng, em cứ thấy cây nào ra lá vàng thì đó là lý tưởng hết, hehe. May là thầy dễ tính chớ không thôi  ta xong đời, cho chừa cái thói bon chen. Thầy chỉ biết cười chớ nói cái gì nữa.
Hồi xưa hãng Levi's dùng câu ngạn ngữ chó cứ sủa đàn lạc đà cứ tiến đề quảng cáo cho quần jean Levi's chó cứ sủa, đàn quần jean Levi's cứ tiến, nghĩa là quần jean Levis chắc đến nỗi chó cắn không rách. Giờ quần rách te tua là fashionable mới ghê, mấy ông bà già thì nói là à la mode, nghĩa là chưa cần chó cắn đã rách. Nhưng có bị rách vẫn mặc ngon chán. Nhìn mấy người mặc jean rách te tua xơ mướp ta thấy kinh dị. Rách sơ sơ hay chỉ ở mức wash cho rạn thì thầy bùi bụi cũng đẹp chớ còn rách te tua thấy gớm gì đâu, giống mấy cha mấy mẹ khùng khùng hay bị thất tình gì đó xé quần, xé áo đi long rong ngoài đường. Tại ta nhớ hồi xưa có đứa bạn, bữa kia nó mặc áo bị rách 1 xíu ta kêu áo mày rách kìa, nó cầm xé tiếp thì cho rách luôn. Tại lúc đó nó đang thất tình mà, ta sợ quá nín re không dám nói gì luôn. Nói thêm nó xé nữa thì chết cha. Tại nhìn jean rách te tua ta thấy dơ dáy bẩn thỉu chớ chẳng vì lý do gì hết, nên ta mới thấy gớm. Thích lòi da lòi thịt thì cắt lủng theo chủ đề nào đó, như 1 bên đùi đục cái hình Tom, bên đùi kia đục cái hình Jerry chẳng hạn, 2 đứa này đuổi quài mà không tóm được nhau, hehe. Vừa khoe quần đẹp, vừa khoe đùi đẹp, gặp chuyên gia đục lỗ thì đảm bảo nhìn rất ấn tượng, đảm bảo thiên hạ nhìn ngay vì giống khùng, hehe. Tại ta già rồi, không ăn chơi kiểu đó nữa chớ không thôi thì đảm bảo mấy cái quần jean của ta bị cắt đủ thứ kiểu cho mà coi. Hồi xưa ta may áo chemise mặc, may tay manchette thấy quải quá, ta làm thành 1 miếng dài rồi cột lại thành cái nơ luôn. Mấy người nhìn kêu là kỳ cục, ta kêu đừng có nhìn khỏi thấy kỳ, hehe. Sau đó 1, 2 năm gì đó ta thấy thiên hạ may tay nơ như vậy tùm lum mới ghê, lúc đó ta chán rồi, không thèm mặc nữa.

Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

Roméo - Maman

Lại nói tầm bậy tầm bạ

Coi cái bài báo gì đó nói là có mấy phim Hoa, phim Hàn có mấy diễn viên diễn dở ẹt nhưng người ta vẫn thích coi bởi vì thích nhìn mấy diễn viên đó. Do họ đẹp, nhìn cái là thấy sướng mắt rồi, diễn là chuyện phụ, hehe. Coi lâu rồi quên mất tiêu ở trỏng còn nói gì nữa, chẳng qua bữa nay lỡ coi cái phim gì mà có diễn viên diễn dở ẹt nên mới nhớ.  Ta cũng chẳng đủ kiên nhẩn để coi cho hết, thấy lượn qua lượn lại, diễn hay hơn mỗi ta diễn nên thôi khỏi coi. Giờ thiếu giống gì phim hay, chỉ là không đủ thời gian để coi thôi. Phải canh để có thời gian ngủ chớ. Gì chớ ta chỉ ham mỗi ăn với ngủ, khòi phải suy nghĩ này nọ chi cho nhức đầu, hehe. Coi phim là coi diễn viên diễn như thiệt mà họ lại không biết diễn mà người ta vẫn cắm đầu vô coi ngày coi đêm thì đúng là làm phim sướng thiệt, hehe. Tại ta khó tính đó mà. Nói chơi thôi chớ phim mà diễn viên dở thì lăng xê giỏi thì nhiều khi người ta còn coi nhiều  nữa mà, hehe. Mặt hàng gì cũng có thị trường của nó, khách hàng của nó mà, không phải gout thì không xài, vậy thôi. Mà xấu đẹp cũng chỉ là tương đối. Đôi khi bị những yếu tố nào đó ám thị thì xấu cũng thành đẹp mà. Như thế nào là xấu thì cũng tương đối. Ta chỉ ngạc nhiên là hóa ra người ta coi phim đôi khi chỉ để nhìn mặt diễn viên. Vậy sao người ta không làm diễn viên ảo đi ta. Giờ cái gì chẳng ảo. Hay là người ta sợ là diễn viên ảo thì khi chiếu phim thì khán giả không coi. Sao người ta không làm một con ảo nào đó. cho nó 1 tài khoản instagram hay đại loại gì đó rồi thỉnh thoảng lại post hình/ clip  như thiệt, nói mấy câu như thiệt. Để thăm dò sở thích của khán giả đó mà. Nói tới instagram ta mới nhớ ta cũng có tài khoản đó mà lâu quá chừng không mò vô đó. Giờ quên mất pass luôn mới ghê. Mai mốt mò lại vô thử phát. Cho con ảo đó một cuộc sống như thiệt đó.Thiệt mà ảo, ảo mà thiệt. Trên mạng giờ biết đâu thiệt biết đâu ảo. Dĩ nhiên giới thiệu là con ảo thiệt chớ không phải là ảo giả,  chớ không thôi mai mốt con ảo đó nổi tiếng quá thì lại bị chửi tè le ra là hóa ra là đồ nói láo, là lừa đảo, là ảo chớ không phải thiệt, hehe. Chỉ cần cho nó cặp kè với tên tuổi thiệt nào đó là người ta để ý liền mà. Nếu người ta chấp nhận nó thì cho nó đóng phim luôn, nếu không chấp nhận ảo thì kiếm người thiệt giống vậy đóng phim, đỡ mắc công lăng xê người thiệt. Người ảo thì chỉ ăn điện với tốn công nuôi cơm người thiệt nuôi người ảo thôi mà. Nuôi người đẹp tốn tiền hơn nuôi người không đẹp, thông thường là vậy. Biết thân biết phận vậy đi để khỏi đòi hỏi. Còn người thông minh thì họ không đòi hỏi quá đáng mà chỉ cần hợp lý. Hehe, cái hợp lý này hơi bị mệt đó, có khi nó ít mà cũng khi nó quá nhiều. Phải thông minh hơn mới trấn áp được, hehe. Biết đâu lại tạo ra khuynh hướng mới thì sao. Ta hay nói tầm bậy lắm mà. Hồi xưa lắc, ta thấy máy tính có cổng USB 1.0 đó, ta tò mò coi thử nó là cái gì. Sau đó ta nói là mai mốt mấy cổng giao tiếp khác biến hết mất tiêu chỉ còn mỗi cổng USB cho mà coi, thậm chí cổng màn hình cũng biến mất luôn, không thành USB vì xử lý hơi mắc công thì thành cái khác nhìn giống giống USB. Lúc đó ai cũng tưởng ta khùng, hehe. Hồi xưa khi mà foxpro còn thịnh hành. Ta viết mấy cái chạy dưới foxpro đó, biên dịch xong ta cảm thấy sao sao đó, ta nói người ta biên dịch ngược lại, rồi người sửa lại xong rồi biên dịch lại rồi chương trình xử lý tầm bậy gian lận gì đó thì ai chịu trách nhiệm. Sếp ta cười nghĩ là ta khùng. Sau một thời gian sếp ta lượm ở đâu đó cái refox rồi về chọc ta, cái này bộ em viết hả, viết rồi giấu hả? hehe. Ta đâu có giỏi tới vậy, chứng tỏ có người khùng hơn ta. Giờ ai biểu ta đi lau nhà hay ngồi viết cái gì đó thì ta xung phong đi lau nhà ngay, vì có nhớ cái gì đâu mà biểu viết.

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

Ngộ nhận

Thấy mấy người cho con ôn luyện để vào trường chuyên, ta thấy hay ho cho cái nền giáo dục này ghê đó.  Ngày xưa ta cũng học lớp chuyên mà chớ không phải không học nên ganh tỵ nói tầm bậy tầm bạ, hehe. Lớp 10, 11 đã bị túm ót đi thi học sinh giỏi rồi, lớp 12 đạt điểm cao nhất bảng B đó mà. Hồi xưa thi học sinh giỏi toàn quốc chia làm 2 bảng, vùng đồng bằng, thành phố lớn đề khác gọi là bảng A, vùng miền núi, đồng bằng sông Cửu long đề khác gọi là bảng B. Ta điểm cao nhất bảng B. Đại khái vậy đó. Thực tình học phổ thông để nạp những kiến thức phổ thông và những kỹ năng cho một cuộc sống thông thường. Không học cũng được, không biết chữ cũng kiếm sống được nhưng sẽ không thuận lợi cho việc hoà nhập với cộng đồng thôi. Giống như gà mẹ dạy con bươi đất kiếm ăn, sau 1 tháng là nó đuổi con đi để tự kiếm miếng ăn đó. Vậy nên kiến thức phổ thông, khả năng tư duy, nhận thức và một số kỹ năng cơ bản trong cuốc sống, đó là những cái mà học sinh tốt nghiệp phổ thông cần có. Và đó cũng là nền tảng để học những kiến thức chuyên sâu ở bậc đại học hay học nghề, phục vụ cho công việc sau này.  Như vậy cái vấn đề chính là lượng kiến thức nền/ sơ cấp cần có ( basic knowledge) để có thể tiếp nhận kiến thức khác/ thứ cấp và để có khả năng tư duy đúng va 2tích cực. Vậy vấn đề cần quan tâm là thời gian để đạt được cái kiến thức nền và khả năng tư duy đó chớ không phải là bổ sung thật nhiều kiến thức nền thừa thải. Bởi vì khi bổ sung thêm thì có những cái sẽ là kiến thức ở mức độ thứ cấp mà người ta sẽ học ở bậc đại học, vậy hoá ra học xong lại quay đầu học lại à? Rảnh thiệt. Nói như vậy không có nghĩa là không có hệ thống thống sàng lọc và trợ giúp để có thể giúp những người có khả năng hơn người có thể phát huy tài năng của họ. Vì khi một người có tài năng thì họ không chỉ giúp cho họ mà họ còn giúp cho rất nhiều người từ việc sử dụng tài năng của họ, có thể là thay đổi thế giới. Vấn đề thứ nhất là lượng kiến thức nền cần đạt và phương pháp tư duy cùng một số kỹ năng khác để có thể tiếp nhận lượng kiến thức chuyên sâu ở bậc cao hơn như đại học. Vậy con người ta khác nhau ở khả năng tích lũy những cái đó, gọi là tốc độ đi. Vậy cần cho học nhảy lớp. nếu đủ khả năng thì có thể bỏ qua 1 vài lớp cũng được, miễn đủ khả năng để tiếp nận kiến thức bậc chuyệnb sâu. Tại sao người ta không cho học nhảy lớp? Cái thứ 2 là sàng lọc và trợ giúp phát triển khả năng. Ta thấy 1 tuần chỉ cần học 5 ngày từ thứ 2 đến thứ 6 là đủ thời gian để nạp một mớ kiến thức thông thường đó rồi. Còn thứ 7 thì để đăng ký học những cái mà học trò thích và có năng khiếu. 1 ngày học năng khiếu là ớn óc rồi. Người giỏi thực sự thì họ tự có khả năng tự học rất tốt, thầy cô chỉ là người đi kèm để hỗ trợ và định hướng vì họ đã tích lũy những kiến thức chuyên sâu trong môn đó, lãnh vực đó để giúp học trò khỏi tốn thời gian loay hoay tìm lại hướng đi mà nhân loại đã đi.
Và cái quan trọng nhất là tự do, tự do học thuật. Tự do trong suy nghĩ thì mới có thể tiếp nhận và xử lý kiến thức một cách hiệu quả nhất. Ví dụ học trò học sử có thể kêu là thích Ngô Đình Diệm, ghét Hồ Chí Minh, thích Hitler, thích Stalin... Vấn đề của thầy cô là cung cấp thông tin đầy đủ, chỉ dẫn cho học trò biết bản chất vấn đề để học trò điều chỉnh nhận thức cho đúng đắn chớ không phải là thầy cô ép buộc trò với những thông tin và kiến thức bắt buộc không được kiểm chứng là đúng sai. Khi mà không có tự do trong suy nghĩ thì có thay đổi hàng trăm kiểu thì cũng chỉ là rác rưởi, đáng vứt vô thùng rác.
Vậy nên giáo dục ở xứ sở này cũng chỉ là rác rưởi. Chấp nhận vậy đi.

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Thuần hóa

Ngày xưa người ta thuần hóa chó rừng thành chó nhà cũng mất chắc cá trăm năm, còn mèo thì thời gian thuần hoá it lâu hơn nên mèo vẫn còn tính hoang dại nhiều hơn chó. Vì người ta cần con vật để giúp họ nên họ mới thuần hóa, còn những con vật không không cần thì người ta chẳng cần thuần hóa làm gì, chỉ cần tìm cách hạn chế nhất để phải tiếp xúc với nó như không ở trong rừng chẳng hạn. Còn nếu không tránh được mà phải đối đầu với nó, vì nó có biết nghe nói đâu, có hiểu tiếng người đâu thì tìm cách giết nó để thoát thân. Vậy mà bi giờ nhiều người lại tìm cách thuần hóa những loại siêu sinh vật để nó thành người, ta thiệt tình chẳng hiểu để làm gì.
Bữa kia nghe má kể coi báo thấy kể là có bà kia đi ăn quán, nghĩa là có tiền, đi bằng xe hơn, nghĩa là giàu. Bả ăn quán này để xe trước quán khác, nghĩa là vô ý thức chứ chẳng lẽ kêu ngu si đần độn vì giàu phải khôn rồi, khôn lỏi hay khôn liền thì không biết, nghèo như ta, không kiếm ra nhiều tiền mới là ngu si đần độn chớ, Người ta kêu bả xách cái xe đi chỗ khác đậu, nghĩa là người ta hiền lành chớ không phải giang hồ, giang hồ thì chửi te tát ngay hay xông tới dộng mấy phát vô mặt rồi chẳng cần nói nhiều, phí lời. Bả gọi điện phái ngay 1 người ở mặc đồ police và 1 người ở mặt đồ thường tới coi xe cho bả ăn, chứng tỏ có quyền nên dưới trướng mới có kẻ ăn người ở nhiều như vậy. Nuôi 1 người ở cũng tốn mèng lắm cũng 3, 4 triệu/ tháng chớ. Ta nghe má  kể ta mắc cười, giàu hôi đầy nhóc, hồi nhỏ má dạy cho con giàu mới là cái thứ gì rồi mà, nhưng mà người ở dám mắc đồ police chứng tỏ cán bộ có chức có thức đi theo đảng. Kệ tía mẻ đó đi, xã hội giờ chẳng biết sai đúng ra sao. Sau đó ta cũng không care, chỉ hỏi thăm đôi ba người là nếu trong trường hợp đang ăn mà bị la là để xe dô diên thúi như vậy thì làm gì, thì chẳng ai đưa ra phương án giải quyết như thế nào. Ta cười, có người ăn người ở thì dễ mà, gọi điện kêu nó tới rồi đưa chìa khóa xe cho nó kêu là mày chạy xe đi chỗ khác giùm chị xíu chị ăn xong tô bún thì gọi mày tới rước chị, để xe máy đó tiệm coi cho. Còn mình thì chạy ra xin lỗi chủ nhà ngay, xin lỗi là hồi nãy đậu xe thì thấy nhà khóa cửa nên nghĩ không có ai ở nhà nên để tạm đó, giờ chạy đi liền. Nhưng hay nhất là hỏi chủ tiệm là đậu xe ở đâu, thì chủ tiệm chỉ, nếu tiệm không có chỗ đậu xe thì khỏi ăn ở đó, kiếm chỗ khác mà ăn. Dễ ợt mà. Người ta học thêm học bớt, học trường này lớp nọ tùm lum để làm chi mà có mỗi việc đậu xe, mỗi việc xin lỗi mà không biết thì học lắm cũng vứt thùng rác.
Bữa nay lên mạng mới thấy bà con share cái clip dài gần 20 phút với mấy bài báo về cái vụ đậu xe đó ta mới thấy kinh dị. Thiệt tình nó chình ình đập vô mắt ta, ta mới coi chớ ta cũng chẳng care ba cái đó vì văn hóa xhcn thì không phải để ý kiến khen chê mà là để đốt. Không có gan đốt thì đừng có nhìn. Hóa ra cán bộ trung cao mới ghê. Coi cái clip mới khôi hài, hóa ra mới de xe vô người ta đã kêu đi giùm chỗ khác mà còn đứng lại gọi điện thoại kêu kẻ ăn người ở tới coi xe nữa chớ. Ta coi phim godfather ta cũng chẳng thấy người ta chơi kiểu đó. Mặc váy đứng xoạc chân gọi điện thoại, váy căng muốn rách mới kinh dị. Đáng lẽ đi đứng kiểu đó, oai dằng như vậy quấn khố mới xứng danh chị đại, hehe. Chắc công dung ngôn hạnh đầy đủ không thiếu thứ gì. Chỉ có điều là công dung ngôn hạnh style xhcn.  Ta coi thấy kêu bà bán nước mắm nào đó đi ngang thấy xe chói quá nên té làm đổ thùng nước mắm vô xe nên xe hôi rình nữa mới ghê. Đáng lẽ cho 1 lít xăng với 1 cây hộp quẹt vô đó để đỡ ngứa mắt chớ.
Nói văn hóa thời kỳ nô lê hiện đại mới nhớ. Ta có người bà con làm lớn lớn gì đó, bữa kia con của họ bi bịnh nằm bịnh viện, họ biểu lính lác thay phiên nhau tới bịnh viện chăm sóc con họ. Ta nhìn thấy ngứa mắt nhưng đó không phải là em út ta, ta chỉ là bậc dưới, con cháu nên đâu dám mở miệng nói cái gì. Đáng lẽ nếu không có người trông coi thì mướn y tá chăm sóc hay cho nằm mấy bịnh viện tư mà tốt đó, nó chăm sóc từ A tới Z người nhà chỉ vô thăm thôi mà, thêm chút tiền thôi mà, cán bộ nào chẳng giàu, việc gì phải làm mấy trò bần tiện đó. Nhưng mà ta mở miệng thế nào cũng bị chửi té tát từ đầu tới chân cho mà coi, trong mắt mọi người ta sẽ là đứa hỗn láo. Biết điều thì im miệng lại. Đó là người bà con ta chứng kiến còn những cái ta quen biết, thỉnh thoảng ta thấy những cái tệ hại hơn nhiều. Mà mấy thằng lính cũng không biết nhục, xách cái mặt đi làm mấy việc đó nữa mới ghê. Nhớ chị kia đi làm nghe sếp chửi gì đó, chị than thở kể tùm lum, nói chung cũng quá đáng, ta kêu nó chửi em thì còn tùy, không quan trọng thì em bỏ lơ không nghe, còn quá đáng thì em nói lại . Đừng có hòng lôi người thân, ba má em ra mà chửi em cho nó biết tay ngay. Chỉ kêu là trời chị biết ra ngoài làm gì nên nếu nó kêu cha mẹ, ông bà chị ra mà chửi thì chị cũng ráng nhịn nhục mà bám lấy chỗ đó để làm. Ta nghe vậy chỉ biết nín thinh thôi chớ còn gì để nói nữa. Trường hợp như chỉ chắc tới 90% chớ không ít. Thiệt tình ta chẳng hiểu, công việc chỉ là cách thức để mà kiếm miếng ăn thôi mà, chẳng lẽ tệ đến nỗi không kiếm ra việc nào khác để làm nếu bị sỉ nhục hay xúc phạm nhân phẩm như vậy. Chớ chẳng lẽ tê liệt đến nỗi không nhận thức ra được cái gì là sự sỉ nhục hay là xúc phạm nhân phẩm á? Toàn bằng cấp cao không mà. Thấy người thân làm cán bộ đôi lúc có những cái kỳ lạ, dĩ nhiên chỉ kỳ lạ trong mắt ta chớ trong mắt con người mới xhcn thì đó là chuyện bình thường, ta ngạc nhiên kể chuyện với má, má nói con đứa nào má cũng dạy 1 kiểu, tụi nó đi làm nhà nước thì học hành cái kiểu của nhà nước vậy thì má cũng chẳng biết làm gì, hic. Nghĩa là cán bộ cho đó là việc đúng, là việc hay cho dù cả thế giới người bình thường trố mắt nhìn ngạc nhiên. Lần kia nghe chị quen kia kể là đứa em ta nó lên chức gì đó, ta cười, để bữa nào nó về nhà em chửi. Chị trố mắt ngạc nhiên, nhân viên ta nghe thấy mới giải thích, chị không hiểu chị Uyeen, chỉ chửi để tập cho nghe chửi cho quen đó mà, để mai mốt dân chửi khỏi bị sốc hàng. Dù gì người nhà chửi vẫn nhẹ nhàng hơn người ngoài mà, hehe.

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

Nói tùm lum

Học mấy thứ tiếng thấy cũng lợi. Lợi ở chỗ là làm biếng được. Gì chứ làm biếng được là ta khoái hà. Có những thứ tiếng có những cái giống giống nhau nên học 1 cái được 2 cái, nhưng cũng có bất lợi là có thể viết sai chính tả nếu làm biếng quá, chỉ nên làm biếng vừa vưà thôi. Không thể nói những thứ tiếng đó có họ hàng với nhau bởi người ta chửi vì tính tự ái dân tộc nổi lên ầm ầm đó mà, hehe. Cho nên kêu gần nhau nên chạy qua chạy lại lai nhau. Đôi khi những từ mượn cũng cho thấy lịch sử một xứ nào đó. Như VN kêu là phô ma, phó mát do đi từ từ fromage của Pháp. Trong khí China dùng từ qi si  (起司)để chỉ cái này, đọc như là cheese  tiếng Anh chứng tỏ thằng này mượn thằng kia (loan word). Vì gặp nên mới mượn được mà, chứng tỏ Anh đem cheese qua China còn Pháp đem fromage qua VN. Còn TBN kêu là queso chứng tỏ dân TBN thích ăn fronage của Anh hay Anh thích ăn fromage của TBN gì đó chứ 2 thằng TBN và Pháp không ưa nhau cái món này, chắc nó chê fromage camembert của Pháp hôi rình. Ta đoán mò bậy bạ đó mà, gì chứ cái vụ đoán mò ta giỏi lắm, không trúng thì trật chớ không có nửa chừng xuân nửa trúng nửa trật. Phải vậy không nè. đúng không, gật đầu cái cho phấn khởi cái coi, hehe. 

Kỳ lạ

Thấy người ta học đâu ở đó cái thói văn minh rồi về hô hào là không xả rác ra đường, không vứt bao nilon, vân vân và vân vân và người ta xúm vô khen hay. ta thiệt tình ngạc nhiên ghê đó. Cái xứ này cái gì cũng của đảng thì đảng tự mà giữ  lấy chớ mắc mớ gì bon chen đòi giành phần của đảng mà giữ hả, coi chừng bị quýnh oan bi giờ. Được phép đảng nên người ta phá rừng te tua xơ mướp luôn, phá hết bò qua cùng với đảng Lào và Cam phá tiếp rừng ở bển, rồi đào hết mọi thứ trong đất mà bán. Còn rừng Mianma chưa thấy phá được. Đông Nam Á chỉ có 3 xứ này là rừng nguyên sinh ngon nhất mà. Bán mấy thứ đó để làm gì thì dân ngu khu đen ở đây ngu si đần độn nên cóc có biết. Chỉ thấy là hồi xưa thực dân pháp xâm chiếm VN, nó tham lam  khai thác than trong vòng 80 năm không bằng cán bộ khai thác trong vòng 30 năm, Pháp không khai thác dầu mỏ, đá đỏ, bauxite, quặng sắt. đất hiếm... tóm lại là Pháp khai thác  rất ít mà để lại cả hệ thốing đường săt bắc nam, quốc lộ số 1, hệ thống các sân bay, Đà lạt được ví là tiểu Paris, Quân 1 quy hoạch cho hơn trăm năm, vân vân và và vân vân trong khi chẳng nợ thằng đế quốc hay tổ chức nào đồng mốc nào hết trơn. Còn bi giờ cán bộ có chức có chức đi theo đảng khai thác tất tần tật, trên mặt đất, dưới mặt đất, dưới biển, cát cũng hút đem bán nữa mới ghê, cường độ dồn dập hơn nhưng mà mấy công trình xây dựng toàn nợ tiền tỷ của nước ngoài mới kỳ lạ chớ, vậy khai thác để làm cái quái quỷ gì không biết. Bộ khai thác rồi cho Cu3 hay Venezuela hả? Chắc phải cỡ trình độ học trường đảng, về nhà tranh thủ dọn chuồng gà, hốt cứt heo mới hiểu chớ ngu si đần độn như ta thì sao mà hiểu nổi. Khai thác te tua xơ mướp hết cái khai thác  rồi thì đảng cho đổ chất thải ra biển để lấy tiền. Đó thấy chưa, vậy mà kêu không xả rác là sao. Đổ cả đống chất thải ra biển từ hồi ảno hồi àno chưa thấy quốc tế nói gì, phạt gì vì xa quá chưa kịp thấm qua xứ khác nên nó chưa mở miệng được nên giờ phải tranh thủ đổ lẹ lẹ, chớ không thôi mai mốt theo dòng hải lưu nó chảy qua xứ người, người ta thấy thúi la um xùm đòi phạt vạ thì lại không đổ được. Vậy đổ rác là hợp ý đảng, chỉ có mấy đứa phản động mới bày trò kêu không xả rác. Tại vì ở xứ này đảng là lãnh đạo toàn diện và duy nhất từ tự nhuên đến xã hội nên cái gì cũng phải kêu đảng đó mà, như người hồi kêy thánh Allah đó mà. Tại at ngu si đần độn nên ta chỉ thấy mấy cái rành rành trước mắt chớ mấy người thông minh chắc họ thấy còn khinh khủng hơn ta.