Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

Học tiếng China

Người kia thấy ta học tiếng China, cầm tờ giấy hỏi chữ này, chữ kia là chữ gì. Ta cười, tao chỉ cho mày mấy chữ này thôi, mày chỉ cần nhớ mấy chữ kiểu này là đủ. Thứ nhất là chữ nữ, là woman biết để đi toilet vô chỗ nữ mà đi, cổ nói là có tiếng Anh mà. Trời, đâu phải chỗ nào cũng có tiếng Anh, hay cũng có hình lady hay man, có chỗ chỉ ghi chữ China thôi thì mày làm gì. Vô khách sạn ở China nhiều đứa còn không nói tiếng Anh nữa nói chi mấy chỗ khác. Cổ hỏi chữ nam là gì, ta cười học nhiều lộn thì mệt, chỉ cần biết chữ nữ để mình vô thôi, còn lại thì kệ cha nó, đàn ông hay hifi gì không phải là chuyện của mày nên không cần học, hehe. Nhớ chuyện cười, thằng kia đi toilet thấy bảng đề chữ man nó lẩm bẩm viết có một chữ nam mà cũng lộn chính tả, gì mà kỳ cục vậy trời. Nhìn qua bên phía kia thấy chữ woman nó làu bàu tiếp, chỗ này bầy hầy thiệt, nam cũng viết sai chính tả mà vợ nam cũng viết sai tè le ra đó, có mấy chữ mà cũng sai, thằng chỗ này chắc chưa học hết lớp 1, hehe. Mỗi lần đi toilet là ta phải kiếm chỗ vợ nam mà đi, hehe. Biêt thêm chữ exit nữa để biết đường mà thoát thân nếu có rủi ro gì đó. Biết thêm chữ cấm nữa để đừng có tò mò táy máy mà bị phạt vạ hay bị nguy hiểm gì đó. Nhiều đó là đủ rồi.

Đáng sợ thiệt

Đi ăn đám cưới, gặp mấy đồng nghiệp cũ. Mấy anh chị kêu là bi giờ gặp nhau thấy mạnh khỏe và bình an là mừng rồi. Nghe là người này bị tạm giam, người kia đang chuẩn bị khởi tố ra tòa. Hỏi thăm mấy người khác đã lâm cảnh đó thì nghe là ở tù chưa ra. Cùng nhắc lại mấy người bị tam giam từ bao nhiêu năm để điều tra mà chưa khởi tố, có người bị bịnh chết trong trại. Nghe như một băng đảng giang hồ nào đó chớ không phải ngân hàng, vậy mà người ta vẫn cảm thấy bình thường. Vẫn bỏ mấy trăm triệu chạy vô đó, chạy lên cái ghế này, ghế nọ, vẩn tìm cách hốt, hốt thiệt nhiều, thiệt mau bất chấp tất cả. Thấy ghê gì đâu. May mà ta nghỉ từ lâu chớ không thôi ta chẳng hiểu mình sẽ thành cái thứ gì nữa vì trong môi trường đó rất khó để cảm nhận và nhận thức được những giá trị bình thường của những còn người bình thường Thế hệ 6x, 7x đã biết sợ nhưng cũng không rút muốn chân ra vì quen kiểu đó rồi. Thế hệ 7x, 8x thì không sợ, làm còn ghê gớm hơn, hốt càng nhanh càng tốt không cần biết là đạo đức hay là luật gì hết. Mà thiệt tình xứ này làm gì có luật, thi nhau mà hốt ai tới số thì chịu thôi. Thiệt tình không còn từ gì để diễn tả. 

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2016

Người xưa

Nghe má kể ngày xưa bà cố đẹp lắm nên ông cố người tàu qua VN buôn bán thấy vậy lấy bà rồi ở Vn luôn. Khi ông chết họ hàng phía ông đem về China chôn, thuê tàu mang xác về bển đó mà. Sau đó chiến tranh tùm lum rồi bặt luôn tin tức từ đó. Bà nội giống bà cố nên cũng đẹp, ông cố bắt lấy người kia nhà cũng khá giả nhưng có tật thích đánh bạc, bà nhất quyết không chịu lấy. Lấy người nghèo cũng được miển không đánh bạc.Vì là con lai nên lúc đó cũng khó lấy chồng, tội nghiệp thiệt.  Nên hăm mấy tuổi ông cố bắt bà phải lấy chồng, bà mới lấy ông nội. Ông nội không đánh  bạc nhưng lại chơi  đá gà, uống rượu thôi chớ không cá độ tiền. Bà hơn ông nội tới 4 tuổi. Ông nội nhà làm nông nghèo hơn, chỉ có tám hay chín sào ruộng gì đó. còn bà nội chỉ ở nhà phụ buôn bán nên dù lớn tuổi hơn vẫn nhìn trẻ hơn vì một phần do sướng hơn. một phần do đẹp và trắng trẻo, vừa đẹp của bà cố vừa trắng trẻo của ông cố, ba tàu mà, vậy mà sau khi lấy ông nội bà về cũng học cấy lúa, làm ruộng, làm vườn y như nông dân thứ thiệt. Mà thiệt tình cái gène trắng hay ghê đó. ba ta cũng trắng, em ta cũng trắng, con của nó cũng trắng, qua biết bao đời luôn đó. Còn ta giống má nên không trắng. Khi bà bịnh, bà lên ở với ba má, ở sướng nên bà trắng ra, đẹp ra. Khi bà về quê, ai cũng nhìn ngó. Bà trở lên lại với ba má kêu là tao dị quá, ai cũng ngó. Ở được mấy tháng rôi bà cũng về quê chớ ở phố hoài không quen cũng thấy buồn. Nói bà nội nhớ bà ngoại. Có lần bà lên nhà chơi, ta chuẩn bị nước ấm, phòng tắm cho bà tắm. Bà vô tắm xíu là kêu con Uyeen đâu vô bà biểu, hóa ra bà kêu ta tắt điện vì để điện tắm dị quá chừng. ta phải tắt điện phòng tắm rồi bật điện phòng ngoài để ánh sáng lờ mờ chiếu vô đó cho bà thấy đường. Hehe, tội nghiệp người xưa quá chừng. Nhắc tới bà, coi chừng tối nay bà hiện kêu đứa nào nhắc bà đó bi giờ. 

Thứ Ba, ngày 20 tháng 9 năm 2016

Blue moon,

I saw you in that dream, again.  While you were telling about your work, you suddenly said that your house is too large. I innocently said that how about a smaller house, why you didn't buy a smaller one. You smiled and touched my forehead, you said that 37 degrees, that is ok. And then you took my hand to feel the pulse. Then you muttered it's ok too. And then you put your ear on my back to hear my lung as a doctor. And you said it's ok, all is ok, it's so strange. I said that what you have done, why. You laughed. You said that i was normally smart but now i had said a funny thing so you though that i was ill. You explained that your house was too large because no one lived there. When many people lived there it would be narrower and you had to buy the new larger one, not the smaller one. And then you caressed my head and laughed. At that time, i understood that you were kidding me. I was stupid. i was angry closing my eyes not to see your gleeful face. 

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 9 năm 2016

Sao không học tiếng Hy lạp, Thổ Nhĩ Kỳ?

Coi cái này thấy sợ thiệt. Thiệt tình ta đang học tiếng China đó mà. Tiếng Nga ta cũng học ở đại học bi giờ quên mất tiêu, chỉ nhớ mặt chữ để đọc mà không biết nghĩa của nó là gì, trừ những tiếng đọc na ná tiếng Anh, tiếng Pháp thì ta còn suy ra tầm bậy tầm bạ, nếu ráng ôn lại thì chắc cũng nhớ mà nhưng để đó đi khi nào ưng thì hẵng hay. Chớ không phải ta không biết rồi la um sùm. Bở vì ta biết sơ sơ nên ta mới la um sùm. Thiệt tình học tiếng gì cũng được, tiếng  Thổ nhĩ kỳ cũng được. Tự dưng nhớ tiếng này vì sực nhớ tới ông Aziz Nesin, hehe. Nhưng dạy phổ thông cần dạy thứ tiếng phổ biến trên thế giới. Kiến thức nhân loại được viết nhiều bằng tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Tây ban nha chớ đâu có được viết bằng tiếng Việt đâu. Cho dù nhiều người sử dụng tiếng China nhưng là do dân China đông đen đó mà, thế giới hơn 7 tỷ người mà chỉ một nước China chiếm tới 20% thì quá kinh khủng nhưng mức độ phân bố người dùng tiếng China trên toàn thế giới không bằng tiếng Anh, tiếng Tây ban nha, tiếng Pháp... Mấy thứ tiếng đó được dùng rộng rãi trong nhiều nước ở mức độ được coi như ngôn ngữ chính thức. Vậy nên không có lý do gì cho học sinh học tiếng China hay tiếng Nga như là ngoại ngữ bắt buộc. Phụ huynh nên tẩy chay những trường đó, bằng mọi giá cho con em mình tránh xa mấy trường đó, chỉ để dành cho cán bộ sống nhờ sự bảo kê của China học tiếng China thôi đặng còn biết đường bẩm quan thầy. Bởi vì kiến thức được viết bằng tiếng Việt nhiều thứ bậy bạ vô cùng, khi học ngoại ngữ là tiếng China, tiếng Nga thì trẻ em sẽ tham khảo những loại sách xuất bản  từ những xứ đó là những thứ tào lao vì cùng hệ thống CS đó mà, nên trẻ em sẽ nghĩ là mấy thứ rác rưởi đó là chân lý. Vậy là toi một đời người. Chỉ nên học tiếng China và tiếng Nga như là ngoại ngữ thứ 2, thứ 3, thứ 5, thừ 10 gì đó chứ không nên học nó như là ngoại ngữ thứ 1.
Nói tới tiếng China, ta thấy buồn cười. Hồi xưa ta có học thì học tào lao thiên địa, bi giờ học hơi đàng hoàng nên ta thấy kỳ lạ ghê đó. Ta thấy tư duy những người hồi xưa nghĩ ra thứ tiếng China đó giống trẻ con thiệt, hehe. Nói bậy bạ kiểu đó mai mốt qua China gặp mấy ông cực đoan China chắc ổng xách cổ ta quăng về VN vì cái tội chê bai, hehe. Đừng có tức tối, dù gì China cũng hơn Vn mà, Vn còn tệ đến nổi không bịa ra thứ gì gọi là chữ mà phải dùng chử China hơn ngàn năm đó mà. Nói văn hoa trí thức giả cầy theo tiếng Hán Việt là hơi ấu trĩ chớ không phải giống trẻ con  thấy nó bình dân quá. Vì họ cho rằng chữ viết là hình ảnh của cái gì đó có thể la sự vật cụ thể hay là ý niệm trừu tượng nào đó, vậy nên sẽ tạo nên một tư duy bắt chước chứ không tạo nên tư duy sáng tạo như người ta sử dụng chữ latin hay chữ slave (như tiếng Nga) là chữ viết chỉ là symbol, là sign để gán cho một cái gì đó có thể cụ thể hay trừu tượng. Đặc biệt  China chuyển từ thờ Khổng qua thờ Mao, nghĩa là chỉ có bề trên là có tư duy còn kẻ dưới chỉ tính từ cái cổ trở xuống thôi. Nên không khó hiểu khi China là thiên đường hàng nhái. Có thể đối với những người tư duy vượt bậc thì họ hiểu nhái là không tốt ở chỗ không thể hiện sự sáng tạo của con người vê mặt tư duy và là hành vi ăn cắp hay lừa đảo  về mặt đạo đức, nhưng phần đa sẽ cho là hàng nhái là chuyện bình thường. Sực nhớ tới ông gì kia tiếng Anh nhuyễn như cháo, làm việc với Âu Mỹ, công ty niêm yết cả ở Mỹ chớ không phải hạng thường,  chớ không phải quanh quẩn góc nhà xó bếp như ta mà còn kêu là hàng fake tốt hơn hàng thiệt thì mới thấy để thay đổi cái tư duy nó khó như thế nào, cực kỳ khó. Nói có minh chứng đàng hoàng đó nghen. Để mấy xứ sử dụng tiếng đó tiến bộ thì chỉ có thể cho học tiếng thuộc hệ latin ngay từ nhỏ và thay đổi tư duy là mỗi con người  là một cá thể tự do chứ không phải là phần tử lệ thuộc vô phần tử khác. Thiệt tìnht tiếng Nhật cũng vậy nhưng ta không hiểu lắm hệ thống giáo dục của Nhật như thế nào, có thể rất tiến bộ nên họ có thể tự túm tóc họ để lôi họ lên, hehe. Có thể lả do giáo dục giảng dạy theo tư duy phương tây, với lại có thể trẻ con được học ngoại ngữ thuộc hệ chữ latin từ tiểu học. Tự nhiên nghĩ tới nền hội họa của China so với phương tây. hồi xưa China vẽ tranh theo lối thủy mặt, đường nết tối giản rồi viết tùm lum chữ gì đó chứ không phải vẽ tranh theo các trường phái siêu thực hay siêu tưởng tượng như Âu châu, cũng hơi giống trẻ con nữa, hehe. Có những cái thuộc loại không thể sửa lại được thì không cần sửa vì có sửa được đâu, chỉ cần dung nạp những cái khác hay ho hơn thì sẽ đầylùi những cái tệ mà không thể sửa đó. Có thể một trăm năm sau chữ China cũng trở thành cổ ngữ như động vật có trong sách đỏ cần bảo tồn, hehe. Đừng tưởng to mà sống lâu, khủng long vì to quá nên chết hết sạch, chỉ có loạì thằn lằn nhỏ bé mới còn tồn tại đén ngày nay đó mà. Vần đề là sự tiện dụng, easy to use.

or how my heart breaks

Thứ Tư, ngày 14 tháng 9 năm 2016

Trẻ con

Học  tiếng China, gạch tùm lum như con nít gạch đó, nhớ chuyện đứa cháu hồi nhỏ. Khỏang cỡ 2 tuổi, nó cầm cây viết gạch tùm lum lên tờ giấy, ta hỏi con vẽ cái gì vậy. Nó chỉ cái này là cái nhà, cái này là xe hơi của ba. Ta hỏi sao cái xe mà không có bánh xe sao chạy được. Nó quẹt cho mấy phát. Ta cười, trời bánh xe bự như vầy to hơn cả xe che mất xe luôn thì sao chạy được, bánh xe của ba con nhỏ nhỏ mà. Nó ráng hết sức gạch mấy nét nhỏ xíu. Ta cười, ừ bi giờ xe có bánh rồi, chạy được rồi, nó khoái chí quá lam điệu bộ như lái xe đó.