Chào


Nếu tình cờ bạn đọc bài mà cảm thấy nhẹ nhõm người hay mỉm cười thì ta rất phấn khởi. Hihi

**

1

2


Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018

Kỳ quái

Thấy cái vụ thi cử, cô nhỏ kia kêu là làm cẩn thận các câu dễ gì đó, ta thấy cái xứ này gian lận là lý tưởng sống của mọi người. làm cẩn thận mấy câu dễ thì hết thời gian rồi, còn giờ đâu mà làm mấy câu khó. Câu dễ thì làm trong nháy mắt là xong chớ cần gì phải cẩn với chẳng thận, giống như hỏi 25+13 bằng mấy thì cần gì phải suy nghĩ. Đó là người bình thường nghĩ vậy. Chớ thực sự là làm cẩn thận mấy câu dễ vì chỉ cần làm mấy câu dễ, còn để trống hết, cán bộ có chức đi theo đảng sẽ mở đáp án ra làm lại mấy câu khó cho mà coi, chẳng qua thầy trò bàn mưu tính kế đều là lũ đầu bò nên mới bể tè le ra đó. Vì chắc là mấy câu dễ cũng làm chẳng ra hồn, hay thầy sửa bài cũng là loại ngu si. Con cán bộ CS bao giờ chẳng tự mình thấy mình đệ nhất giỏi trong thiên hạ. Còn thi tự luận thì có nhiều chiêu. Chẳng hạn câu đầu tiên thì viết 2, 3,4,5 chữ gì đó chữ thường sau rồi xóa viết lại y chang như vậy nhưng bắt đầu bằng chữ hoa như đúng quy định ngữ pháp hay là ba cái ám hiệu trời thần gì đó. Đó là trong trường hợp cắt phách, còn không thì cần gì. 

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018

Bản chất vấn đề

Thấy cái vụ thi cư ở Hà giang, rồi bà con nói tùm lum, ta vô cùng ngạc nhiên, hóa ra người dân vẫn còn tin CS. Khôi hài ghê đó. Ta từ lâu rồi chẳng care ba cái đó, bản chất con cọp là ăn thịt, bản chất con bò là ăn cỏ, bản chất con bọ hung là ăn cứt. Khi mà con cọp không ăn thịt mà chuyển qua ăn cỏ thì nó lúc đó chẳng còn là con cọp chúa tể rừng xanh nữa, con bò không ăn cỏ mà chuyển qua ăn thịt thì nó không còn là con bò, còn con bọ hung chê cứt thúi ình không thèm ăn thì lúc đó nó đâu còn là con bọ hung. Vậy cho nên CS không làm những chuyện như vậy thì đâu phải là CS. Tóm lại cái dân xứ sở này chắc tới 99% là CS hay có máu CS trong người, nói CS tùm lum này nọ nhưng rồi tin vào CS vì cố gắng để mình thành CS, bỏ tiền để mua chỗ làm trong cơ quan nhà nước, để mua chức vị. Và trên hết là tin CS chết bà luôn. Thế hệ 6x coi như ngu muội, bỏ đi, thế hệ 7x cũng bị lừa vì khó kiếm thông tin đúng đắn nên coi như cũng bỏ đi, thế hệ 8x thông tin cởi mở hơn chút nhưng những cái căn bản ăn vô đầu rồi nên cũng chẳng cải tạo được gì, thế hệ 9x có nhiều khả năng tiếp cận thông tin đúng đắn nhưng bị thế hệ cha anh làm hư não luôn rồi nên cũng chẳng khá hơn, và bi giờ là thế hệ z, cũng rác rưởi như tầng lớp cha anh. Haizz. Thiệt tình không phải tất cả đều rác rưởi như vậy nhưng chuyện người ta coi việc mua bằng, bán bằng, mua điểm, bán điểm, mua chỗ, bán chỗ, lừa đảo và ăn cướp càng được nhiều thì càng giỏi. Và xã hội coi trọng những người có nhiều tiền bất kể tiền kiếm bằng cách nào, xã hội coi trọng những người có chức vụ bất kể chức vụ đó có phải do năng lực hay không. Và những chuẩn mực đạo đức trong xã hội thì vô cùng kỳ quái. Vậy cho nên những người còn sót lại trong xã hội này có năng lực thật sự, có tiêu chuẩn đạo đức bình thường như tiêu chuẩn đạo đức của những con người xứ sở văn minh, chiếm tỷ lệ rất ít trong xã hội, gần như không có tiếng nói gì đáng kể, thậm chí có thể bị người ta xa lánh vì sợ hãi.
Nhớ ngày xưa, lúc đó cho tuyển hệ hợp đồng nghĩa là nộp tiền vô rồi học chớ không xem xét điểm thi. Có cô kia học bên lớp Y, ba cổ là bác sĩ cách mạng, nên cổ cũng muốn làm bác sĩ vì bác sĩ nhiều tiền và là nghề cao quý trong xã hội như lời của đảng nói đó mà, nhưng mà cổ dốt, chắc mang cái gene của ba cổ nên đi học hợp đồng đi, tới khi thi môn nội, thi vấn đáp cổ không biết cái gì, thầy giaó là bạn ba cổ mà nên mới cho phép cổ chọn câu dễ nhất để trả lời, là viêm ruột thừa. vậy mà cũng không xong, thầy giáo phải nói là cho 5 điểm vì nể ba cổ chớ không thôi không biết cho bao nhiêu điểm. Vậy mà học xong ra trường, vô bịnh viện làm, rồi mở pòng mạch tư, to lớn hoành tráng, bịnh nhân tới khám tùm lum ra đó. Giờ cũng đâu có khác, sợ còn tệ hơn xưa. 

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

Nói tầm bậy

Đứa cháu thấy mấy khúc mía còn nguyên vỏ, không biết ăn như thế nào, tại vì toàn là thấy mía róc vỏ rồi cắt khúc nhỏ chỉ việc bỏ vô miệng ăn nên thấy nguyên cả khúc là sợ. Ta chỉ nó cách ăn rồi chọc là ăn mà cũng không biết ăn thì biết làm cái gì. Ăn kiểu tây cũng không xong, ăn kiểu ta cũng không biết là sao, hehe. Nhớ hồi xưa có đứa nhân viên nó ngồi đóng hàng gửi, ta chọc nó mày gói giò chả hả. Nó ngạc nhiên đâu có, cháu đâu có biết làm chả. Ta cười, tao thấy mày đang gói giò chả đó, đóng cái thùng hàng mà đóng gì kỳ vậy. Ta phải bày nó cách đóng hàng, mà hồi xưa chẳng thằng nào bày ta mấy cái vụ này, tự ta làm vì ba caí việc này dễ òm đó mà. Dĩ nhiên sao cũng được nhưng nhìn vô thấy thô vụng gì đó hay là thể hiện bản chất gì đó. Cuộc đời này đâu phải lúc nào cũng có những cái hộp vừa vặn cho chính mình, mà mình phải biết đóng gói những cái hộp vừa vặn cho chính mình chớ. Giờ cái gì lên mạng cũng có, nên cứ việc copy rồi paste, copy và paste hoài rồi cũng thuộc nên ai thấy mình cũng giỏi, vậy cho nên nhiều khi nói chuyện xíu là ớn muốn chết chưa nói đến việc bàn luận cái thứ gì vì chưa kịp copy đâu đó. Ráng làm chi cho mệt vậy ta, ai cũng có khả năng ở một vài lãnh vực nào đó, và không biết những lãnh vực khác chớ, chỉ có khùng thì cái gì cũng biết tuốt. Giờ cái gì trong siêu thị cũng có, chỉ việc bỏ lên bếp hay bỏ vô lò vi sóng là xong nên ai cũng nghĩ mình là giỏi trong nấu nướng, đáng lẽ phải biết là mình giỏi trong việc kiếm tiền chớ. Người xứ này không hề muốn mở miệng nói xin lỗi, nói tôi không biết vì đó không là lãnh vực của tôi, hay tối không qaun tâm, tôi không biết vì chưa nghiên cứu, hay thậm chí tôi ngu thật vì cái đơn giản như vầy mà cũng không biết. Vì khi mở miệng nói vậy người khác sẽ cho là người đó lỗi toàn tập hay ngu toàn tập, không thể xài. 

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

Nhiều chuyện

Thấy cái vụ bán điểm điểm cho con cán bộ có chức đi theo đảng với nhà giàu xứ kia, nhớ chuyện kia. Cũng lâu lâu, trường PTCS kia thi tuyển vô lớp 6, có mấy đứa bị điểm thấp gì đó nên mới kiện tùm lum gì đó, nhờ vậy mới lòi ra có mấy đứa nhỏ không đủ tiêu chuẩn mà  vẫn vào trường đó, chủ tịch hội đồng thi trả lời là tại cúp điện nên nó mới bị lộn vậy, nhưng rồi không tránh né được nện phải nói là tại vì nó là cháu của bí thơ tỉnh nên thấy tội nghiệp nên cho vộ chớ đâu có làm bậy bạ gì đâu. 

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

Nói linh tinh

Coi cái phim Hàn quốc thấy mấy người mắt 1 mí, nhớ lúc kia nói chuyện với chị kia. Chị đó cứ kêu là đàn ông mắt 1 mí thấy đẹp, thấy hiền gì đó. Rồi ráng nhét cái tư tưởng đó vô đầu ta. Ta thương má lắm mà má còn chưa nhét được tư tưởng vô đầu ta nên người lạ thì đừng hòng. Đầu ta làm bằng đá mà. Ta kêu là nhìn 2 mí vẫn thích hơn. Tại nhà ta ai cũng mắt 2 mí, nhìn riết người thân thì bao giờ cũng thấy thương hơn người khác nên cái gì mà chẳng đẹp, hehe. Nói 1 hồi chị đó kêu là chồng chị mắt 1 mí. May là ta nói thích chớ ta không chê xấu đẹp thì lúc đó không biết lỗ nào mà chui xuống. . Lúc đó ta đành lôi ông anh ra nói, ta có 1 ông anh mắt 1 mí nhưng mà cũng mắt cũng to, ảnh đẹp trai và thông minh nhất nhà. Hồi xưa, ba ta định cho ảnh học xong tú tài rồi qua Mỹ học bác sĩ, ảnh kêu là bác sĩ hôi miệng lắm tại vì bịt miệng suốt ngày đó mà, hehe. Nhà ta mắt, mũi, miệng ai cũng to hết mà. Ai cũng mắt 2 mí có mỗi ảnh mắt 1 mí mới kỳ lạ, chắc giống mấy cậu mấy dì.

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

Nói láo

Sữa thì true milk, linh kiện chơi gam thì true game, tình yêu thì true love... thấy sao mà láo toét vậy. Ở Pháp hồi trước người ta kiện không cho ghi trên bao bì cái chất làm từ đậu nành là sữa đậu nành, vì người ta cho rằng nói từ sữa là người ta liên tưởng tới cái chất từ động vật tiết ra. Vậy nên sữa đậu nành mà không có giọt sữa động vật nào là nói láo, là làm hàng giả. Còn VN thì có cả sữa rữa mặt, sữa tắm chớ sữa đậu nành, sữa đậu xanh là cái thá gì.  Còn thấy người ta nói rau sạch, thịt sạch, gạo sạch và cái thứ quỷ quái gì cũng sạch nữa. Ý là thiên hạ là thứ ở dơ chỉ có ta đây là sạch. Nói vậy không cảm thấy mình đần đần hay sao ta. Ở cái xứ này thì dơ dáy là cái chắc. Thấy cái xứ này sao mà láo toét. Mở mắt ra là thấy giả dối. Giả dối là chân lý, là lẽ dĩ nhiên, là điều thường tình trong xã hội. Còn trung thực đồng nghĩa với khùng khùng hay dở hơi gì đó. Con người xứ này bịnh hoạn thiệt. Nhớ người kia nói chuyện kêu là em nói thiệt rồi kể tiếp gì đó. Ta mắc cười chọc nó. Hóa ra nãy giờ mày nói láo hả? Có mỗi câu này là nói thiệt hả? Nói kêu đâu có. Ta cười, chớ tao thấy mày chỉ confirm mỗi câu mày mới vừa nói là thực thôi mà, vậy chứng tỏ toàn nói láo. Trời cái mặt sáng láng thông minh như vậy mà phải nói láo chi cho cực vậy, bộ không có bản lãnh hay sao, hehe. Ta chẳng biết người ta cứ suốt ngày nói láo để làm chi vậy. Không nói thiệt được thì không nói, chẳng ai cạy răng bắt phải nói. I have no idea, dễ mà. Sống mà suốt ngaỳ cứ phaỉ làm vừa lòng hết thảy mọi người thì chết quách cho rồi, sống chi cho khổ. Mỗi người là một cá thể riêng, có những bản chất và thuộc tính riêng, miễn sao đừng xâm phạm đến tự do người khác là được, mắc mớ chi phải sống cuộc đời như người khác muốn. Chi cho cực vậy trời.